Giờ giải lao chỉ có mười phút, Tiền Tiểu Đa đã lãng phí mất một nửa. Để tránh bị muộn học tiết sau, cô thật sự không dám lãng phí thêm một giây nào nữa. Thấy sắp đến nơi rồi, đúng lúc này, một bóng người mặc đồ đen từ bên cạnh đột ngột lao tới.
Cả hai đều chạy rất nhanh, mắt thấy sắp đâm sầm vào nhau, Tiền Tiểu Đa theo phản xạ lách nhẹ người sang một bên, tránh được cú va chạm với cậu bạn kia. Chỉ có điều – cô thì tránh được nhưng cậu ta thì không.
Cậu ta lại lao thẳng tới, rồi chỉ nghe một tiếng “Rầm ”, vì không kịp dừng lại, đầu cậu ta đập mạnh vào cửa kính của căng tin. Cánh cửa rung lên bần bật. Tiền Tiểu Đa đứng bên cạnh nghe tiếng thôi cũng thấy đau giùm.
Quả nhiên, lúc cậu ta quay người lại, Tiền Tiểu Đa thấy trên trán cậu ta sưng đỏ, u lên một cục.
Thấy cậu bạn kia ôm trán, đau đến nhăn nhó, Tiền Tiểu Đa tốt bụng hỏi một câu “Bạn ơi, có sao không?”
Ai ngờ, đáp lại là cái lườm cháy mặt “Mù à? Không thấy có người chạy tới hả?”
Tiền Tiểu Đa nghĩ chuyện chạy nhanh thì không thể nói là mình đúng. Nhưng tình huống vừa rồi rõ ràng đối phương cũng chạy nhanh như vậy mà? Cho dù đúng là vì tránh không kịp nên cậu ta bị đâm vào cửa thì lỗi này cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai hơn ai.
Cô thấy người ta bị đụng nên mới tốt bụng hỏi thăm, ai dè cậu bạn này lại vênh váo thế
“Chó tốt không cản đường, mày không biết nhìn đường à?” Cậu ta ôm trán, ngang ngược nhìn cô “Còn đứng đây làm gì, tránh ra mau ”
Nói rồi, cậu ta vươn tay định đẩy Tiền Tiểu Đa ra. Kết quả kéo một cái, không nhúc nhích. Dùng thêm sức, vẫn không động đậy.
Cậu ta không khỏi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp Tiền Tiểu Đa đang lạnh mặt nhìn chằm chằm mình.
Tiền Tiểu Đa hỏi “Mày chửi ai là chó?”
Cậu ta đáp “Chó chửi mày đó ”
Sau đó, Tiền Tiểu Đa hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt như bừng tỉnh ngộ “Ồ, ra là mày tự biết mình là chó à ”
“Mày muốn chết hả...” Cậu ta cũng nhận ra mình đã bị Tiền Tiểu Đa gài bẫy nói hớ. Lập tức thẹn quá hóa giận, giơ nắm đấm về phía Tiền Tiểu Đa.
Ngay lúc nắm đấm sắp giáng xuống người Tiền Tiểu Đa, chủ căng tin bên trong nghe thấy ồn ào chạy ra xem. Thấy vậy, cậu ta đành phải thu nắm đấm lại.
Cậu ta cúi đầu buông lời hăm dọa với Tiền Tiểu Đa “Được, mày ngon lắm, cứ chờ đấy.”
Bao nhiêu năm nay, loại ác quỷ hung dữ nào mà cô chưa gặp qua chứ Đến ác quỷ còn bị cô trị cho khóc trời kêu đất, lẽ nào cô lại sợ lời đe dọa của một thằng nhóc ranh này?
Tiền Tiểu Đa “xì” một tiếng, hoàn toàn không để vào tai. Lách qua cậu ta, cô đi thẳng vào căng tin, mua mấy cây bút.
“Chú ơi, bao nhiêu tiền ạ?”
Ông chủ nói giá.
Tiền Tiểu Đa lấy ví ra, vừa mở, nhìn thấy tiền bên trong, tay cô khựng lại.
Đã tự nhủ không mượn bút hay bất cứ thứ gì của Tiền Lệ Lệ, nhưng thực tế cái ví cô đang cầm cả xấp tiền polymer mới cứng trong ví, đều là do bác cả Tiền chuẩn bị cho.
Nghĩ đến đây, Tiền Tiểu Đa khẽ thở dài não nề.
Vừa kịp lúc chuông báo vào lớp reo lên ở giây cuối cùng, Tiền Tiểu Đa lao vào phòng học.
Gần như ngay khi mông cô vừa chạm ghế, giáo viên đã bước vào.
Tiền Tiểu Đa lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán do chạy quá nhanh, thầm thấy may mắn. Cô không muốn ngay ngày đầu tiên đi học đã để lại ấn tượng xấu cho giáo viên.
Chỉ là cô thì vào kịp, còn có người thì không.
Chính là cậu bạn suýt đụng phải Tiền Tiểu Đa ở căng tin lúc nãy, rất không may, hai người lại học cùng lớp.
Một tiếng “Báo cáo ” vang lên, chỉ thấy giáo viên nhíu mày nhìn cậu học sinh đang đứng ngoài cửa lớp. Nhìn một lúc, thầy mới cau mặt nói “Vào đi.”