"Vậy thì ta sẽ giận đấy " Thiếu nữ nheo mắt, khóe môi cong lên cười "Ta mà giận thì đáng sợ lắm. Vậy nên, A Hành, tuyệt đối đừng chọc ta giận, được chứ?"
Trong lời nói và ánh mắt đều tràn đầy ý đe dọa.
Quý Hành vốn ghét nhất là bị người khác uy hiếp, nhưng người trước mặt lại là nữ tử hắn yêu thương, là vị hôn thê của hắn. Những yêu cầu của nàng tuy vô lý, nhưng Thừa Niểu đặt ra những yêu cầu đó chẳng qua vì nàng quá để ý đến hắn.
Nghĩ vậy, lòng hắn mềm lại đôi chút.
Ban đầu, Quý Hành không để lời đe dọa của nàng trong lòng. Thật sự, khi nàng nói những lời ấy, nụ cười của nàng ngọt ngào, mềm mại, giống như đang làm nũng hơn là đe dọa.
Hắn còn nhớ rõ một lần, tiểu thư nhà họ Hoa là Hoa Tinh Doanh bám lấy hắn, vô tình kéo tay hắn. Nụ cười dịu dàng của Thừa Niểu lập tức biến mất, nàng không chỉ đánh nhau với Hoa Tinh Doanh một trận mà còn giận dỗi hắn suốt nửa tháng. Dù hắn giải thích thế nào, nàng cũng không nghe, và cũng không cười với hắn nữa.
Nàng không nói đùa. Nàng thật sự đã giận, và khi giận, quả nhiên rất đáng sợ.
Lần đó là hắn thất hứa, đích thực là hắn sai. Quý Hành đành nén khó chịu, dỗ nàng rất lâu, nàng mới chịu tha thứ.
Chỉ là sau đó, dù đã làm lành, nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện này, Quý Hành vẫn không tránh khỏi cảm thấy phiền. Hắn bận rộn mỗi ngày, việc tu luyện và xử lý công việc của gia tộc gần như chiếm hết thời gian và sức lực, dĩ nhiên không muốn phí thêm sức để giải quyết những việc lặt vặt như vậy, cũng không muốn phải chiều theo tính khí trẻ con của nàng.
Vì vậy, từ lần đó, để tránh rắc rối, Quý Hành tập giữ khoảng cách với người khác giới.
Hắn đã hứa với nàng, nhất định sẽ không thất hứa.
Nhưng thật ra, hắn vẫn mong Thừa Niểu có thể rộng lượng hơn một chút trong chuyện này.
Cô gái từng nổi giận chỉ vì Hoa Tinh Doanh vô tình chạm vào tay hắn, lần này, khi hắn vội vàng ôm lấy Văn Hỉ, lại tỏ ra thấu tình đạt lý đến vậy.
"Niểu Niểu, nàng thực sự không giận sao?"
Hắn không kìm được hỏi lại lần nữa.
Thiếu nữ ngẩng đầu, mỉm cười nhìn hắn, chốc lát hỏi lại "Ta trông giống như đang giận sao? Hay là, A Hành, huynh hy vọng ta giận?"
Quý Hành mím môi.
"Dĩ nhiên không." Hắn đáp, nhưng sự thấu hiểu này của Thừa Niểu lại khiến lòng hắn không thoải mái như mong đợi, thậm chí còn cảm thấy có chút nghẹn ngào không rõ lý do.
"A Hành, ta tin vào lòng huynh dành cho ta." Thiếu nữ nhìn hắn, trong đôi mắt sáng ngời như chứa cả bầu trời sao, thẳng thắn nhìn hắn, rồi đột ngột đổi giọng "Tất nhiên, nếu một ngày nào đó huynh phản bội ta, thì..."
"Thì sao?"
Nàng nói đến nửa câu, Quý Hành thuận miệng hỏi tiếp.
Giọng thiếu nữ ngọt ngào, ngữ điệu vui tươi "Thì ta sẽ không cần huynh nữa."
Câu nói này, nàng cười mà nói, dường như chỉ là một câu đùa không mấy để tâm.
Con yêu thú Xuất Khiếu kỳ không gây ra sóng gió gì lớn. Chưa đầy nửa canh giờ, bên ngoài hoàng đô đã trở lại yên bình. Chỉ đến khi Kim Giáp Vệ chế ngự được con yêu thú bị ma hóa này, Thừa Niểu mới quay người rời đi.
Quý Hành vẫn luôn ở bên nàng cho đến cuối cùng.
Khi mọi việc kết thúc thì đã sang giờ sửụ
Thừa Niểu đã rất mệt, nghĩ đến ngày mai phải đến Côn Luân để bái kiến Vô Hạ Kiếm quân, sau khi trở về điện Phù Phượng, nàng liền tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Những việc khác không đáng để nàng hao tổn thời gian nghỉ ngơi quý báụ
Nàng vẫn đang dưỡng bệnh, chăm sóc sức khỏe mới là điều quan trọng nhất.
Một đêm an giấc.
Hoàng đô có trận pháp truyền tống thẳng đến Côn Luân, vì vậy dù hai nơi cách nhau rất xa, sử dụng trận pháp chỉ mất một khắc là đến nơi.