Chương 12
gì có ai lại hỏi anh thấy đồ ăn ngon không được?
Một ngọn lửa không tên cháy phừng lên trong ngực Lục Tự, anh cảm thấy người phụ nữ này rảnh rỗi sinh nông nổi, tự nhiên lại hỏi câu hỏi nhạt nhẽo này.
Bên ngoài cửa kính, bóng cây đong đưa, cách đó không xa có người bấm còi xe inh ỏi.
Lục Tự cúi đầu, không trả lời.
Lâm Cẩn đặt chén rỗng sang một bên, cúi người, động tác nhẹ nhàng tháo băng vải cho người đàn ông.
Trên người cô toả ra mùi nước thuốc nồng nặc, len lỏi vào xoang mũi của Lục Tự lại khiến anh thấy mát lạnh, thơm.
Lục Tự xấu hổ, người phụ nữ này ở gần anh quá, hơi thở đều đều, hơi ấm cơ thể cứ phả lên da anh.
Anh cứng đờ người, siết chặt hai tay theo bản năng, cảm giác này còn khó chịu hơn việc thọc cho anh hai nhát dao nữa.
Bỗng dưng, tiếng bước lên cầu thang kẽo kẹt bên ngoài cửa đang ngày càng đến gần.
"Áo sơ mi cũ của anh bị dơ rồi, thay cái này đi." Lâm Cẩn lấy một chiếc áo sơ mi xanh đậm ra khỏi túi giấy mua từ bách hoá Vĩnh An, đưa cho anh.
Lục Tự nhìn Lâm Cẩn, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua.
Vậy là..
người phụ nữ này cứu anh, cho anh ăn, còn mua áo sơ mi mới cho anh nữa sao?
"Mộc Mộc.." Trong lúc Lục Tự ngơ ngác, tiếng đập cửa đùng đùng vang lên, cùng với đó là tiếng gọi của đàn ông.
Gương mặt tròn của Lâm Cẩn lập tức trắng bệch, cô nói với Lục Tự "Anh ngoan ngoãn ở yên tại chỗ, đừng có ra ngoài đấy." Sau đó cô bỏ lại một mình anh trong phòng.
Lục Tự đứng dậy, nghe bên ngoài có tiếng một nam một nữ đang nói chuyện.
Anh loáng thoáng nghe người phụ nữ cản người đàn ông lại, không cho người đó tiến vào, lý do là cô nhặt được một con mèo hoang sợ người lạ.
Lục Tự liếm khoé miệng, vẻ mặt càng lạnh lẽo hơn.
Hay lắm, anh đã trở thành một con mèo hoang trong miệng cô rồi.
"Tại em sợ chị bới tung nhà lên, bác gái về thấy lại không vui." Giản Khê đưa tay nhẹ nhàng vén sợi tóc rơi trên trán cô ra sau tai, giọng nói nhẹ nhàng như giọt sương lăn xuống đoá sen.
"Nhưng nếu mèo của chị sợ người lạ thì em không vào nữa." Lâm Cẩn gật đầu, vừa định đáp lời thì nghe đằng sau vang lên một tiếng "rầm".
Cô vội ngoái đầu nhìn thì thấy tên trai lạ mình nhặt về đang công khai đứng đó.
Cổ áo sơ mi màu xám đậm cởi hai cúc trên, lộ ra xương quai xanh gợi cảm tinh xảo, vẻ mặt không giấu được vẻ tuỳ tiện đầy xấu xa.
Anh lười biếng tựa lên khung cửa, ánh mắt không chút tốt lành nào mà lướt qua Giản Khê, dừng lại trên gương mặt cắt không còn giọt máu của Lâm Cẩn.
"Anh là ai?" Giản Khê kinh ngạc mà đơ cả người, lập tức hỏi Lục Tự.
Vậy là..
vừa nãy Mộc Mộc liều mạng cản anh ấy, không cho anh ấy vào là vì người đàn ông này sao?
Tay phải của Lục Tự cắm trong túi quần, tay trái lấy bật lửa ra ngắm nghía, ngọn lửa màu lam chớp tắt, chiếu lên khoé môi đang cười như không cười của anh, thật sự khiến người ta thấy mơ hồ.
Lâm Cẩn siết đến trắng bệch khớp xương ngón tay, cô ngẩng cổ nhìn về phía Giản Khê, cười nhạt "Anh ấy là bạn chị." "Bạn?" Giản Khê thấy rất khó tin, anh ấy hơi hé môi "Nhưng nhìn anh ta như xã.." Giản Khê còn chưa nói xong thì đã ngừng lại.
Anh ấy luôn tôn trọng Lâm Cẩn, cũng tôn trọng quyền tự do