⬅ Trước Tiếp ➡

"Hoài Thục à, chỉ có mày giúp được mày thôi, không được khóc, mày phải mạnh mẽ, nhất định sẽ không sao "
Cô thầm nhủ vậy thôi chứ thật sự trong lòng rất sợ, đến giữa trưa thì cuối cùng cũng đã hoàn thành xong chuyện rải tiền khắp thôn, bây giờ cô mới biết ý nghĩa của việc này, nhà họ Hoàng đúng là rất giỏi về chuyện mua chuộc, họ vừa muốn người sống cảm thấy nhà họ là những người phóng khoáng, cả người âm cũng được họ mua chuộc
Trên đường đi cô thấy rất nhiều hồn ma lượm tiền, không biết chết rồi lượm tiền để làm gì, nhưng mà lướt qua một vòng cũng thấy vài ba gương mặt quen, trong ấy có một bà lão, là bà già đã cho cô đôi mắt âm dương này, bà ấy vẫy tay rồi cầm một khúc vải nhỏ cột vào một cái cây, cô chớp mắt mà không mở miệng nói được, đến lúc kiệu đi qua cũng không thấy bà ấy đâu
Về đến nhà cô được người làm dắt tay đi, cô đặt tay lên tay họ rồi được bước ngay vào phòng, họ tắm táp cho cô, họ còn mời cả thầy lang tới kiểm tra thân thể cô, biết chắc chắn rằng cô chưa từng qua lại với đàn ông, vẫn còn là ngọc nữ tinh khiết họ mới bắt đầu gật gật với nhau, cô đã nghe nói sơ qua về sự giàu có của họ, bây giờ mới cảm thấy được, nơi đây thật sự là một cung điện, chẳng thể tưởng tượng nổi sự đồ sộ này, chả trách họ lại có thể thất đức đến độ nghĩ ra cách tìm trinh nữ về làm thần giữ của này
Họ không cho cô ăn cơm, từ khi về cho đến chiều chỉ cho cô ngậm một củ sâm nhỏ, cô chỉ im lặng nhìn gia nô, ai ai cũng có gương mặt lạnh như tiền, cô không dám nói chuyện cũng không dám kêu họ, cô chỉ ngậm củ sâm rồi chờ đợi
Lát sau họ liền quay qua nói
"Sắp đến giờ rồi, hãy cầm theo đèn lồng đỏ để băng qua rừng nhé "
Đến tối Mặt Trời đã bắt đầu lặn xuống, họ quay qua nhìn cô rồi kéo cô lên, mặc cho cô một bộ xiêm y màu đen, đầu búi tóc cao, mắt vẽ mắt phượng màu đỏ, cài một cây trăm bạc sáng lấp lánh, cô thấy họ thắp một cây nến sau đó đặt vào cái đèn lồng màu đỏ, họ lấy khăn đen bịt mắt cô lại rồi cho cô lên kiệu, họ khiêng cô đi đâu không biết nhưng tầm khoảng rất lâu sau, họ gõ mấy cái vào kiệu rồi sau đó chợt im lặng, cô vén màn ra tháo vải bịt mắt ra, nhìn ra ngoài thì không thấy ai, cô liếc xung quanh cũng không thấy ai, rốt cuộc đây là đâu? Rồi họ nữa, tại sao bỏ đi, trong khi đó chẳng nghe thấy một bước chân nào, họ... Là gì vậy? Là ... Ma
Cô toát mồ hôi rồi vịnh vào kiệu, một cảm giác chạy dọc sống lưng khiến cô đơ người ra, cô run run rồi ngồi xuống cho bình tĩnh lại, vậy từ nãy tới giờ đều mà ma khiêng kiệu sao, cứ tưởng gia nô nhà họ Hoàng chứ, cô nuốt nước bọt cái rồi nghe phía sau kêu bộp bộp
Cô giật mình quay lại thì thấy một đám đàn ông treo lơ lửng giữa không trung, họ mặc một bộ sườn xám trắng phủ dài qua chân, nhìn không thấy chân hay họ không có chân thì không biết, cô run run rồi liếc xuống dưới, chân cách mặt đất chắc tầm một gang tay, tóc tai dài thòng xuống, nam nhân nhưng lại để tóc dài, gương mặt không thấy rõ mắt mũi gì, giống như bị quấn vải khắp mặt, cô toát mồ hôi rồi run run cầm cái đèn lồng đỏ đi vào con đường mòn trước mặt, hai bên có treo hai cái đèn lồng trắng, cô bước đi hai ba bước đã quy lại nhìn, họ khiêng kiệu đi, mà không phải là đi, họ bay trên không trung, cô trợn mắt lên rồi vuốt ngực, không bị dẫn đi thì thấy mấy cái này cũng đủ chết rồi


⬅ Trước Tiếp ➡