⬅ Trước Tiếp ➡

"Đến bây giờ bà còn dám điêu ngoa, bà thắc mắc đúng không, được tôi nói cho bà biết Bà từng nói bà và bà cả hay qua lại thân thiết, nên chuyện Trần Hạ sẽ mến bà không có gì lạ, nên có thể bà lén lút rủ nó qua chơi, mà sau gáy của nó lại bị một vết thương khá lớn, có thể gọi là chí mạng, tôi không biết hai người có vấn đề gì, nhưng tôi vừa hỏi chồng bà, ông ấy nói bà không sinh được con nữa, nên tôi nghĩ bà dụ dỗ Trần Hạ gọi bà là mẹ, hay nói đúng hơn bà muốn nó gọi bà là mẹ, vì bà thấy bà tư có thai, sợ mất địa vị nên bà dụ dỗ Trần Hạ, nhưng tôi đặt ví dụ như thế này, nó không đồng ý và bà sợ nó sẽ nói cho ba nó nghe, nên bà đã giằng co với nó, không đạt ý nguyện nên bà đã đẩy nó, té đập đầu vào bậc thềm, không may nó chết, bà đã kêu người giấu xác nó bằng cách đem ra sông treo đá vào chân, bà còn đánh thêm mấy cái vào người nó, tạo hiện trường giả nó bị bạo hành nhưng quảng thời gian đó là bà tư đứng ra nuôi nó, bà muốn đổ hết tội lên đầu bà tư, cho rằng bà tư ghét nó, đánh đập nó còn giết nó sau này cho con bà tư được lên ngôi trong ngôi nhà này, tất cả đầu tơ mối nhợ đều nhắm về bà tư không phải bà, nhưng mà bà đã không kĩ càng dặn tên Nô này, để hắn phá hỏng kế hoạch của bà, bà rất thông minh, bà còn kêu hắn cắt sợi dây thừng gần như sắp đứt, hai ba hôm xác phì nổi lên thì sợi dây sẽ đứt ra, và người ta sẽ nghĩ đó chỉ là tai nạn, nhưng mà bà lại ẩu, vết cắt trên sợi lại quá lớn, báo hại chưa được hai ngày, xác đã bị đứt ra "
Bà nghe nói xong thì mặt mũi xanh lè xanh lét, bà bật cười lớn rồi nhìn qua tên Nô, cô quay qua bên tên Nô hỏi
"Ngươi nói đi, nếu nói sai, ta sẽ kêu quan dùng cực hình "
Vừa nói tới đó tên đó đã quay qua bên bà ba nhìn một cái, rồi khóc lóc quỳ lạy ông Trần
"Là bà ba, bà ấy... "
"Đêm hôm hai hôm trước, bà ấy đã kêu tôi đi giấu xác cậu Trần Hạ, còn cho tôi một cây trâm vàng rất quý giá, bà ấy bảo tôi câm miệng, tránh ở nhà hai ba hôm cho yên ắng thì có thể về quê, tôi không biết gì cả, lúc bế cậu đi thì cậu đã chết rồi "
"Tôi không có giết cậu đâu, tôi bị bà ấy sai đó, tôi cũng vì lòng tham thôi "
Bà thấy mình không còn đường lui, liền vừa khóc vừa cười hét toáng lên
"Tao làm đó Là tao làm đó, tại nó không nghe theo lời tao, không chịu nhận tao làm mẹ, tại sao nó lì như vậy, tại sao nó lại trống trả lại tao chứ, nếu nó nghe lời đã không xảy ra kết cuộc ngày hôm nay "
Vừa nói tới đó bỗng nhiên nước trong miệng của Trần Hạ tuông ra xối xả, máu sau gáy nó chảy ra lênh láng, sau đó rơi lã chã xuống nền gạch, bên tai cô vang lên tiếng khóc của người phụ nữ tối qua, cô liền nói
"Thưa quan, nếu đã tìm ra hung thủ, tôi xin phép được kết thúc tại đây, giao bà ba và tên Nô cho quan và ông Trần lại Tôi muốn vào thăm bà cả một chút "
Cô đi theo ông Trần rồi vào ban thờ gia đình ông, cô nhìn lên thấy rất nhiều cái tên, chợt ông quỳ xuống rồi nói
"Trời ơi Như Nguyệt à, em đâu rồi? "
Cô chợt nói
"Ông đi theo tôi Tôi có thể biết được bà cả ở đâu "
Nói rồi cô dẫn ông ra cái cây bồ đề trước thôn, chỉ xuống rồi gốc cây rồi nói
"Ông nhìn xem có cái nào của vợ ông không? "


⬅ Trước Tiếp ➡