Chương 24
Nói rồi cậu chợt cúi đầu rồi bỏ đi, cô nhìn theo bóng lưng cậu rồi thở dài, cậu chắc hơn hai mươi, so với cô thì lớn hơn, nhưng so về gia vế thì là em chồng, cô thở dài cái rồi giật mình cái
"Tiểu thư Hoài Thục "
"Trời ơi giật cả mình "
Vú Nụ kêu làm cô giật mình, bà liền nhíu mày nói
"Cô không canh lũ trẻ ngủ, giờ này còn đi đâu thế hả?"
"Tôi đi vệ sinh không được sao?"
Nói rồi cô bước nhanh vào phòng, cẩn thận hơn tránh cái dây treo ngang cửa phòng, cô bước vào khép cửa rồi thắp đèn lên, ngồi đó trầm tư suy nghĩ, cô ngồi đó nhớ đến cái giọng nói lúc nãy, ai thế nhỉ, cô nhìn qua cái túi bà Hậu cho rồi thầm thắc mắc, tại sao bà Hậu lại cho cái túi này, bà ấy đoán trước mình sẽ bị ma trêu à, rõ ràng lúc nãy có người sờ mó thân thể cô, còn cảm nhận bàn tay lạnh thì thôi rồi, còn có cảm giác là hai người, một trẻ con và một người phụ nữ, cô vừa suy nghĩ tới đó đã giật mình lùi lại phía sau, cô nhìn ra cửa thấy có một bóng người ngồi thù lù ngoài đó, quay qua nhìn đám trẻ đã ngủ say ngất ngây, cô nhìn ra rồi thầm nghĩ, có chuyện gì mà họ đến tìm mình, rõ ràng oan có đầu nợ có chủ, không hận không thù tại sao lại tìm?
Chợt tiếng gõ cửa vang lên, cô giật mình cái rồi quay lại thắp thêm đèn, cô nuốt nước bọt cái rồi rọi đèn soi ra cửa
"Ai?"
"Lạnh quá "
"Ai vậy?"
"Lạnh quá "
Rồi cô quay qua đám trẻ, tụi nó vẫn ngủ, cô thấy người đó bò qua rồi bò lại, giọng nói đầy sự bi ai, cô nuốt nước bọt cái rồi thổi tắt một cái nến, như vậy sẽ nhìn rõ người đó hơn
Cô đặt nến bên trái rồi nhìn ra cửa, bỗng cái bóng ngoài ấy biến mất, cô giật mình đảo mắt quanh phòng, rồi thấy bên trái mình có một cái bóng, cô thầm nghĩ chuyến này chết mất thôi, đèn để bên trái thì bóng phải nằm bên phải, chứ mắc mớ gì bóng lại nằm bên trái? Cô liếc qua bên trái rồi chợt thấy cái bóng mình duy chuyển, chợt tay chân cô cũng duy chuyển theo cái bóng, ai đời người bình thường bóng duy chuyển theo người, đằng này người lại duy chuyển theo bóng, cô nghe người ấy nói
"Cho tôi mượn bóng của cô nhé, giúp tôi nhé "
Nói rồi chân cô tự đứng lên, tự mở cửa, cô không thể nào khống chế bản thân dù vẫn còn tỉnh táo, cô không thể mở miệng dẫu muốn nói, muốn kêu lên, nhưng chỉ nói được trong tiềm thức
"Cô là ai vậy, cô là ai, cô muốn dẫn tôi đi đâu?"
"Giúp tôi với lạnh quá, lạnh quá "
Cô ấy vừa nói như vừa khóc kêu gào, cô chợt lạnh rùng mình rồi hỏi
"Cô muốn tôi làm gì? Cô muốn dẫn tôi đi đâu?"
"Tôi xin cô, tôi xin cô mà, hôm nay bài vị ngoài gốc bồ đề được cô lật lên tôi mới biết con tôi đã chết, chứ người ta úp bài vị tôi xuống tôi không biết nó đã chết, tôi mới mượn xác cô, cho tôi mượn xác cô đi mà "
Nói rồi cô mới phát hiện mình đã đi ra khỏi nhà, không một ai hay biết, cô lẳng lặng đi khỏi đó, rồi tự trầm mình xuống một con sông sâu và lạnh, cô nói như hét lên
"Cô làm vậy tôi sẽ chết đó "
"Cô giúp tôi đi mà "
Rồi cô hụp xuống nước, cô thấy tay mình mò mẩn quờ quanh dưới nước, cô nói trong vô vọng
"Nín thở lâu tôi sẽ chết đó, cô điên rồi à?"