Chương 25
Vài đồng bạc thôi mà, lát nữa con trả lại mẹ.”Bà nội Kiều không thèm suy nghĩ đã cãi lại “Trả cái gì mà trả, chẳng phải đều là tiền của con trai tôi sao ”Cha Kiều vốn dĩ không hài lòng về Kiều Lam sau khi nghe lời của bà nội Kiều nói, kết quả vừa nghe được bà nội Kiều gắt với mẹ Kiều thế kia thì liền bị dọa sợ.
Thấy vẻ mặt tổn thương của vợ, ông ta càng thấy mẹ mình nói chuyện không biết chú ý một chút nào, không vui liếc mắt nhìn bà ra hiệu đừng nói lung tung nữa, rồi quay đầu an ủi vợ.Bà nội Kiều trừng mắt nhìn con trai và con dâu đi vào nhà, há hốc miệng một lúc lâu mới ôm ngực trở về phòng ngủ.Tức giận ngủ không được, mất ngủ cả một đêm.Kiều Lam không hề biết là bà nội Kiều lại nổi giận.
Tối qua ngủ ngon nên sáng nay cô dậy rất sớm, đúng lúc gặp mẹ Kiều tỉnh giấc đi vệ sinh.
Bà ta quay đầu lại nhìn thấy Kiều Lam, lại nhớ đến vẻ mặt như ăn phải trái đắng của mẹ chồng hôm qua, tâm trạng rất tốt, lấy từ trong ví ra hai trăm tệ đưa cho Kiều Lam.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Thẻ cơm không còn tiền đúng không, thế mà cũng không biết lên tiếng, người ngợm gầy như thể bị ai ngược đãi không bằng.
Cất tiền cho kỹ, đừng để bà mày nhìn thấy, nếu không lại bị cằn nhằn.” Nói xong cũng chẳng thèm để ý xem Kiều Lam trả lời cái gì, ngáp một cái rồi trở về phòng ngủ.Kiều Lam nhìn mấy tờ tiền trong tay, rồi lại nhìn mẹ Kiều một chút, quay người ra cửa.Tốt lắm, mấy ngày tới được ăn no rồi.Chưa đến sáu giờ hai mươi sáng, Kiều Lam đã đến lớp học.Tiết tự học chỉ có thể học Ngữ Văn và Tiếng Anh, nhưng khoảng thời gian trước tiết tự học thì được tự do sắp xếp.
Gần đây Kiều Lam đều học Lịch Sử, Chính Trị và Địa Lý.Dù nói chỉ mới bắt đầu vào học được hơn một tháng, nhưng khoảng cách từ giờ đến lúc thi giữa kỳ cũng chỉ còn hơn mười ngày.
Muốn đạt được thứ hạng như mong đợi, Kiều Lam vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.Buổi sáng sáu giờ bốn mươi là vào lớp, bây giờ còn chưa đến sáu giờ hai mươi, trong lớp chỉ có lác đác mấy học sinh ở ký túc xá trường nên đến sớm.
Thấy Kiều Lam đi sớm như vậy, họ từ chỗ kinh ngạc, dần dần biến thành thói quen.Gần một tuần liên tục, ngày nào Kiều Lam cũng đến lớp rất sớm.Hơn nữa không giống như trước đến lớp rồi tìm cách bắt chuyện với đám con trai chơi thân với Trần Diệu Dương, mấy ngày nay Kiều Lam toàn đến lớp sớm để học bài, thoạt nhìn còn rất chăm chỉ.Học sinh trong lớp đều chơi thành từng nhóm.
Nói chung thì điều kiện của những học sinh ở lại ký túc xá trường không tốt bằng học sinh ngoại trú.
Ngoại trừ một vài người học rất giỏi ra, những học sinh trọ ở trường gần như không có tiếp xúc gì với đám Trần Diệu Dương và Tần Dương cả, vậy nên họ cũng không quá bị ảnh hưởng bởi việc Tần Dương kêu gọi cô lập Kiều Lam.Sau một thời gian, khi nhìn thấy Kiều Lam, họ còn dùng ánh mắt để chào hỏi với cô.Hôm nay Kiều Lam định học thuộc lòng môn Chính Trị, nhưng trong lớp rất yên tĩnh, cô sợ đọc bài sẽ làm phiền đến các bạn khác, thế nên cầm sách giáo khoa ra khỏi lớp, tìm một chỗ nào đó để học bài.Ngồi xuống chưa được bao lâu đã có người gọi tên cô từ phía saụTừ lúc Kiều Lam xuyên sách đến nay, ngoại trừ giáo viên ra thì chưa có ai từng gọi tên cô cả.