⬅ Trước Tiếp ➡

Mà xem như có nhận ra được cô ta thích Trần Diệu Dương đi chăng nữa, thì cô ta cũng dựa vào thành tích của mình mà ngồi ở đó, ai có thể nói gì cô ta?Mọi người ghét Kiều Lam không phải là vì Kiều Lam thích Trần Diệu Dương, mà là bởi vì căn bản Kiều Lam không xứng được thích cậu ấy.Nghĩ đến đây, bạn cùng bàn của Kiều Lam bỗng cảm thấy thoải mái, cô ta lườm Kiều Lam một cái rồi lại tập trung vào sách vở, không để ý đến cô nữa.Bạn cùng bàn làm lơ Kiều Lam.
Những người trong lớp từng ghen tị với cô vì có thể nói chuyện với Tống Dao và Trần Diệu Dương, ngứa mắt hành động nịnh hót của cô giờ đây hợp lại thành một đám, cứ tan học là xúm lại nói xấu Kiều Lam, còn đánh cược xem cô còn có thể giả vờ được mấy ngày nữa.Không ai tin Kiều Lam có thể chịu đựng được việc cô lập, ngay cả Trần Diệu Dương cũng thấy như vậy.Nhưng cậu ta lại hi vọng Kiều Lam có thể tiếp tục chịu đựng.
Mấy ngày nay bên cạnh Tống Dao không còn sự xuất hiện lạc quẻ của cô, cũng không còn người nào cố ý sáp lại gần dù đã thấy rõ cậu ta làm lơ nữa, Trần Diệu Dương cảm thấy bầu không khí xung quanh tốt hơn rất nhiềụTất cả mọi người đều cảm thấy, nhất định là trong lòng Kiều Lam đang thấy vô cùng xấu hổ, vô cùng hối hận.
Còn về phần Kiều Lam, hối hận thì chắc chắn là không rồi, nhưng xấu hổ thì có chút chút.Chẳng qua không phải là vì mọi người cô lập cô, mà là vì bài thể dục theo nhạc của trường không giống với những gì cô được học ở kiếp trước.Cô không biết làm, thật xấu hổ.Bởi vì không biết nên chỉ có thể bắt chước người khác, không làm chuẩn động tác được, thậm chí cô còn bị chủ nhiệm lớp phê bình là không nghiêm túc.
Sau khi nghe giáo viên chủ nhiệm nói vậy, mấy người đứng cạnh đó đều cười cô.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Nhưng dù là vậy, cô cũng thể làm gì.
Với tình hình hiện tại, trong lớp chắc chắn không có ai muốn để ý đến cô chứ đừng nói gì đến việc dạy cô tập thể dục.
Hơn nữa đang yên đang lành tự dưng đi nhờ người khác dạy mình tập thể dục, nghe sao cũng thấy kỳ quái.Tập thể dục xong trở lại phòng học, Kiều Lam tự nhiên nhìn về phía Đàm Mặc.
Anh vẫn hệt như lúc mới xuống lầu, dường như không hề động đậy một chút nào, cứ cúi đầu nhìn quyển sách trước mặt.Nghĩ đến sự im lặng của Đàm Mặc khi cô chào anh mấy ngày trước, Kiều Lam bỗng muốn nghiêm túc tìm hiểu về hội chứng Asperger.Chỉ là tạm thời Kiều Lam vẫn chưa có khả năng làm điều này.
Ngay cả quần áo mặc trên người cũng là đồ thừa của hai người chị trước để lại, cô lấy điện thoại ở đâu ra để tra cứu bây giờ.
Ở nhà cũng không có máy tính, đành phải đợi đến tiết Tin học dành chút thời gian để tìm hiểu vậy.Vì đã biết nhà họ Kiều ở đâu nên mấy ngày nay Kiều Lam không tiếp tục đi đến tiệm cơm nhỏ của cha mẹ Kiều nữa mà đi thẳng về nhà.Buổi chiều tan học trở về, bà nội Kiều đang ngồi trên ghế salon xem TV, Kiều Nguyên thì vẫn chưa về.Một lúc lâu sau, bà nội Kiều nhận điện thoại, nói cái gì đó, Kiều Lam ngồi trong phòng nên không nghe rõ.Đợi đến gần bảy giờ, cô hơi đói bụng, lúc này mới đi đến phòng bếp nhìn một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡