⬅ Trước Tiếp ➡

Không ai có thể nhìn thấy được sự căng thẳng và lo lắng tột độ mà Đàm Mặc đang phải đối diện dưới khuôn mặt trầm lặng kia.Dưới tình huống như vậy, cho dù có người gọi tên mình, trong tiềm thức Đàm Mặc vẫn cảm thấy là mình đã nghe nhầm.Cho đến khi giọng nói kia lại vang lên một lần nữa, nhờ thính giác nhạy cảm hơn người bình thường, Đàm Mặc lập tức tìm được phương hướng nơi phát ra giọng nói đó.Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái đã nói lời xin lỗi và đẩy xe lăn giúp mình hôm qua.
Cô đứng cách anh gần một mét rưỡi, mỉm cười nhìn anh.“Buổi sáng tốt lành.” Cô nói.Những ngón tay mảnh khảnh của anh bấu chặt lấy chiếc xe lăn, đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm Kiều Lam, trên mặt không hề có bất kỳ biểu cảm nào, như thể cơ mặt của anh đã chết lặng rồi vậy.Anh có thể nhận ra được đây là một lời chào hỏi đơn giản.
Khi còn nhỏ, Đàm Mặc không phân biệt được cảm xúc của người khác, không biết họ đang khóc hay đang cười.
Nhưng bây giờ thì khác, hiện tại anh có thể xác định được một điều rằng, cô gái trước mặt đang cười với anh.Nhưng cũng chỉ như vậy.Cười có rất nhiều kiểu, cười mỉm, cười khẩy, cười gượng, cười lớn, cười mỉa vân vân.
Người bình thường càng lớn tuổi, càng có kinh nghiệm, họ có thể dễ dàng hiểu được hàm ý phía sau những nụ cười này.
Nhưng Đàm Mặc thì khác.Anh đã từng tra nghĩa của từng từ trong từ điển, nhưng hội chứng Asperger lại khiến anh không tài nào phân biệt được rõ ràng.
Đàm Mặc đã mất một thời gian dài mới nhận ra được đâu là mỉm cười đâu là cười lớn, cũng ghi nhớ lại vẻ mặt khi người khác cười lớn và mỉm cười lại trong đầụLúc còn nhỏ, khi chụp hình cho Đàm Mặc, mẹ của anh cũng sẽ mỉm cười với anh.
Bà cũng giải thích cho anh biết rằng đó là một nụ cười nhẹ, khóe miệng hơi nhếch lên, có thể hơi để lộ răng một chút.
Còn cười lớn thì là cười thành tiếng, từng có người cười lớn đến chảy cả nước mắt.Cô gái trước mặt đang mỉm cười với anh.Nhưng nghĩ đến hàm ý phía sau nụ cười này, Đàm Mặc lại cúi đầu một lần nữa, hệt như một cỗ máy nhận phải một câu lệnh sai.
Sau một lúc phân biệt, anh lại trầm mặc như cũ.Đàm Mặc nhớ lại năm mình bảy tuổi, cậu nhóc hàng xóm dùng thái độ vô cùng thân thiện nói chuyện với anh.
Cậu nhóc cũng mỉm cười hệt như vậy, nhưng ngay sau đó lại đẩy anh một cái thật mạnh, khiến anh ngã xuống nền xi măng.
Khi máu chảy dọc xuống mặt, anh chỉ nghe được tiếng mẹ gọi mình từ phía xa, cùng tiếng cười hả hê không chút che giấu của cậu nhóc.Anh lại nhớ đến năm mười tuổi, đám bạn cùng lớp thường xuyên chế giễu anh là đồ ngốc bỗng tìm anh, nói rằng chúng rất xấu hổ vì những việc đã làm với anh trước đây, hỏi anh có bằng lòng nhận lời xin lỗi của chúng hay không.
Đàm Mặc đồng ý, chúng cho anh một chai nước ngọt.
Anh vặn nắp chai nước, từ bên trong bay ra một con ong vò vẽ đang nổi điên.Những trò chọc ghẹo và bắt nạt như vậy chưa bao giờ chấm dứt, đám trẻ ấy lại cứ lấy đó làm niềm vui.Tất cả bọn chúng đều nói anh là đồ ngốc, vì hết lần này đến lần khác, anh cứ mãi mắc lừa.
Nhưng anh không thể tránh được.
Hội chứng Asperger khiến đôi mắt anh như bị giăng kín bởi một lớp sương mù khi đối mặt với người khác.
Anh không phân rõ được ý tốt và ý xấu, cũng không phân biệt được người tốt và người xấu, càng không nhận ra được đâu là giúp đỡ đâu là trêu đùa, vì mọi sự trêu đùa đều bắt đầu từ “sự giúp đỡ thiện ý”.Về sau, bất kể là có ý tốt hay ý xấu, anh đều quy tất cả về chiều hướng xấu hơn.


⬅ Trước Tiếp ➡