Chương 11
Qua một lúc lâu, ông ta mới tức giận mắng to “Mày quay lại đây cho tao, mày thái độ với ai hả, bảo mày làm việc mày không vui chứ gì, học hành cũng chẳng ra làm sao, nuôi mày cũng chỉ tốn cơm tốn gạo mà thôi…”Kiều Lam đeo cặp đi ra cửa, bỏ ngoài tai tiếng chửi mắng của cha KiềụThò tay vào trong túi, sờ được năm đồng, cô vào cửa hàng bên cạnh mua cái bánh mì rẻ nhất ăn lót bụng rồi ngồi xuống một băng ghế đá cách tiệm cơm không xa.
Kiều Lam lấy sách vở ra, vừa đọc vừa gặm bánh mì.Là môn Hóa.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Kiều Lam cảm thấy may mắn, bây giờ chỉ mới hơn một tháng từ ngày khai giảng lớp mười mà thôi.
Nội dung học cũng chưa quá nhiều, cô vẫn kịp học bù lại được.Trước kia Kiều Lam là học sinh ban xã hội, dù cho mấy môn như Lịch Sử, Địa Lý đã học qua rất lâu rồi nhưng cô vẫn còn nhớ.
Trước khi xuyên sách Kiều Lam đang học năm hai đại học, chuyên ngành Tài chính, môn Toán của cô khá tốt, tiếng Anh cấp sáu cũng vừa thi xong.Vậy nên chủ yếu vẫn là cải thiện môn Vật Lý và Hóa Học.Vừa gặm bánh mì vừa đọc xong một chương hóa học, bầu trời bên ngoài dần dần tối đi, rốt cuộc Kiều Lam cũng nhìn thấy thằng nhóc mập mạp Kiều Nguyên đi ra từ tiệm cơm nhỏ.Cha mẹ Kiều đứng ở cửa ra vào, dặn dò con trai phải chú ý an toàn, sau đó mới quay trở vào tiệm.Kiều Lam cất sách giáo khoa vào cặp, đi theo sau thằng nhóc mập về nhà họ Kiềụ.
Nhà của bọn họ là một căn hộ cũ ở tầng sáu, đã được mua từ rất lâu về trước.
Dưới ánh trăng, Kiều Nguyên ngâm nga rảo bước đi vào hành lang, vừa quay đầu lại đã thấy một bóng người đen thù lù.
Thằng nhóc giật mình kêu lên.Thấy là Kiều Lam, thằng nhóc trợn trừng mắt, tiện chân đạp lên đùi cô một cái “Chị lén lén lút lút làm gì, muốn dọa chết tôi sao?”Kiều Lam giẫm lên chân Kiều Nguyên, rồi sau đó tỉnh bơ đi thẳng.
Kiều Nguyên gào lên “Chị bị mù sao ”Bà nội Kiều đang ngồi trong nhà xem TV chợt nghe thấy tiếng gào như heo chọc tiết của cháu thì hoảng hồn chạy ra mở cửa “Sao vậy sao vậy, em trai mày đâu?”“Phía saụ” Kiều Lam lách mình vào nhà, để cặp xuống rồi đi vào phòng vệ sinh, đóng cửa lại.Lúc này Kiều Nguyên mới ôm chân thút thít bước vào.
Thực ra thằng nhóc đã không còn đau vì bị giẫm nữa, nhưng cúi đầu xuống thấy dấu chân đen sì dính trên giày thể thao màu trắng của mình, nó lập tức tức không chịu được.
Đây là giày mà cha nó mới mua cho hôm trước, là hàng hiệu đó Thế mà lại bị giẫm dơ.Kiều Nguyên xông vào phòng Kiều Lam nhưng không tìm được người.
Lúc này mới nhìn thấy đèn phòng vệ sinh sáng, nó đứng ở cửa bắt đầu bù lu bù loa lên.Bà nội Kiều biết chuyện Kiều Lam đạp cháu trai mình, lập tức hùa theo gõ cửa “Mày lớn như vậy rồi, đi đứng không biết nhìn đường sao?”Quan trọng không phải ở cái chân đau mà là ở đôi giày mới, Kiều Nguyên mếu máo “Giày mới của con.”“Để lát nữa bà bắt chị Ba giặt cho con nhé...”“Giặt rồi thì sẽ không còn mới nữa…”Bà ngoại và cháu trai đứng bên ngoài, một người dỗ dành một người trách móc, chưa được một lát đã tự sắp xếp một đống việc cho Kiều Lam.Đời trước Kiều Lam mồ côi cha mẹ, may được một người tốt bụng giúp đỡ mới học đến đại học.