Nếu có khuynh hướng bạo lực, vậy mình cần phải một lần nữa cân nhắc dự định lúc đầu quyết định sống chung với anh một chút.
Đúng vậy, Sở Đình vốn dự định sống chung với Dương Vũ.
Thật ra Sở Đình không có khái niệm gì với gia đình, cô cũng không phải lớn lên ở trong hoàn cảnh cha mẹ yêu thương lẫn nhaụ
Vô cùng nghi ngờ đối với chuyện hai người nam nữ xa lạ thật sự có thể sinh ra tình cảm hơn nữa cùng sống chung cả đời này.
Hai người xa lạ, chỉ quen biết nhau mấy tháng đã kết hôn sinh con, tiền đều để cùng nhau mua nhà mua xe sao? Vì sao, chỉ vì cái gọi là tình yêu?
Cái gọi là tình yêu gì đó thật sự có khả năng lớn như vậy sao? Sở Đình tỏ vẻ rất nghi hoặc.
Nhất là cô đọc tiểu thuyết xem các loại bài đăng về chuyện nhà chuyện cửa, cảm thấy đều là vợ chồng vượt quá giới hạn tan vỡ, ác đấu giữa mẹ chồng nàng dâu, cuộc sống như vậy thật sự có cần thiết sống không?
Cho nên ngay từ đầu cô làm quy hoạch cuộc đời cho mình chính là bản thân mua nhà có công việc ổn định, một mình sống cả đời, già rồi tới hơn tám mươi tuổi thì bán nhà đến viện dưỡng lão ở, không cần khổ cực lo liệu việc nhà sinh con hầu hạ mẹ chồng đâu, nghĩ cũng đừng nghĩ.
Đương nhiên, thỉnh thoảng khi cô làm việc bán thời gian rất vất vả, cũng sẽ có một vài suy nghĩ không thực tế. Ví dụ như, nếu có thể tìm được một người chồng giàu có…
Nhưng mà sự thật là, suy nghĩ nhiều như vậy đều là không tưởng, vận mệnh để cô đi tới nơi này.
Thời đại này cũng không phải là khi bạn nghĩ muốn độc thân thì độc thân, nghĩ muốn tự mình mua nhà thì tự mình mua nhà, đây là thời đại ra ngoài phải cần thư giới thiệu, không có thư giới thiệu chạy loạn khắp nơi vô cùng có khả năng sẽ bị xem như đặc vụ bắt lại.
Dưới loại tình huống này, cô chỉ có thể ở chỗ này, ở đâu cũng không đi được. Mà vấn đề lớn nhất ở đây chính là chuyện kết hôn này, năm bảy mươi mốt nguyên chủ mười sáu tuổi xuống nông thôn, năm nay là năm bảy mươi ba, cũng chính là mười tám tuổi.
Con gái mười tám tuổi nông thôn còn chưa kết hôn tuyệt đối sẽ bị người ta nói khắp nơi, bị trở thành gái lỡ thì không biết có vấn đề gì mà không gả ra ngoài được. Nguyên chủ là thanh niên trí thức, có vỏ bọc hoàn hảo là người thành phố, năm nay lập gia đình vừa khéo, cũng không ai nói gì, kéo dài nữa thì không tốt lắm.
Sở Đình cũng không có bàn tay vàng, làm một người thường xuyên đọc tiểu thuyết, cô đương nhiên biết phần lớn người xuyên qua đến thập niên 60 đều có bàn tay vàng, không gian tùy thân đó đều là thứ tầm thường nhất, còn cái gì mà nông trường, năng lực có thể sai sử động vật gì đó, có thể biến ra lương thực, còn có mang theo một cái siêu thị xuyên qua nữa, toàn bộ xem não tác giả lớn cỡ nào.
Nhưng mà Sở Đình cô chính là người bàn tay vàng gì cũng không có, tay trống không đã tới rồi. Tha thứ cô cũng giống với nguyên chủ muốn tìm một phiếu cơm dài hạn.
Tóm lại, những cái đó chính là nguyên nhân Sở Đình tính sống cùng Dương Vũ.
Nhưng mà, những cái này đều thành lập dưới tình huống Dương Vũ người này cũng không tệ lắm, nếu anh có thói quen bạo lực gia đình, vậy chắc chắn không được, Sở Đình cũng không có sở thích chịu ngược đãi.
Sở Đình không hiểu biết nhiều lắm với Dương Vũ, chỉ từ trong sách biết anh dường như dù là trước năm bảy mươi bảy, hay là sau đó đều sống rất tốt.
Trí nhớ của nguyên chủ về người chồng mới cưới này của cô ấy cũng ít đến đáng thương, chỉ biết là hình như anh vào trong thành phố cùng hồng tiểu binh cả ngày, duy trì trật tự hỗn loạn phía sau đội.