Nguyên văn là “tân lang quan”, là thuật ngữ chỉ hai bên trai gái đã xác lập thành quan hệ hôn nhân, chú rể thông qua các nghi thức và trình tự pháp luật để trở thành chồng của cô dâụ
“Nhị Vũ này, cô dâu mới có mùi vị thế nào?”
“Thanh niên trí thức như cô Sở trông dáng vẻ gầy yếu, đoán chừng không chịu được mấy lần giày vò của Nhị Vũ.”
...
Đều đã là một đám trung niên mà ăn nói mấy lời tục tĩu không biết giữ miệng.
Từ nhỏ Dương Vũ đã lớn lên ở trong thôn này, những người lớn ở đây đều rất quen thuộc với anh. Tuy anh không đi làm mà suốt ngày chỉ đi lung tung bên ngoài, họ sợ anh sẽ làm hư con mình nên không cho bọn nhỏ gần gũi anh. Nhưng từ trước tới nay Dương Vũ không giống với đám lưu manh trộm cắp hay quậy phá khác trong đội, nên họ vẫn thân thiện với anh.
Đương nhiên anh cũng không giải thích rằng, mình và vợ mình còn chưa làm gì cả thì vợ đã té lăn xuống khỏi giường, anh chỉ nói đôi ba câu để ứng phó cho qua chuyện. Vả lại, anh cực kỳ chán ghét người khác nói vợ mình như vậy. Anh thường xuyên lượn lờ trong đám đàn ông, nghe họ bàn tán xem vợ nhà ai mông to, vợ nhà ai eo thon. Anh còn nghe đến hăng hái vậy mà bây giờ đổi lại thành vợ mình thì thấy khó chịụ
Bữa tối không có gì ăn, họ vẫn phải luộc khoai lang để ăn. Buổi trưa còn thừa lại hai củ, bữa cơm đầu tiên của đôi vợ chồng mới cưới chính là bốn củ khoai lang, mỗi người ăn hết hai củ.
Ăn xong, Sở Đình muốn đi tắm, không thì cơ thể cô luôn cảm thấy là lạ. Buổi trưa Dương Vũ đã đi dạo một lần ở bờ sông, xem như đã tắm rồi. Nước sông ở đây cũng sạch sẽ nên vào mùa hè, phần lớn nam giới thường đến sông để tắm. Sở Đình chắc chắn không được, cô phải đun nước nóng để tắm. Cũng may Dương Vũ không ngại cô phiền mà còn đun giúp cô một nồi nước nóng, chẳng qua trong nhà lại không có chậu đựng.
Sở Đình buồn bực, hóa ra anh không cần phải rửa mặt hay sao mà trong nhà cũng không có cái cái chậu đựng nước nào, thật không hiểu nổi.
Dương Vũ lại không nghĩ vậy, không có chậu thì đã là gì, trong nhà anh còn không có nồi chảo này nọ, không có muối hay gia vị gì. Trước đây anh rất ít khi ăn cơm ở nhà, mùa hè thì xuống sông tắm rửa, mùa đông thì vào nhà tắm trong thành phố để tắm, phần lớn thời gian đều ăn bên ngoài, thỉnh thoảng về nhà đói bụng sẽ luộc khoai ăn bừa là được, không cần thiết những thứ đó.
Đương nhiên, đó là cách sống qua loa như ông già của trước kia, bây giờ đã có vợ rồi, Dương Vũ cảm thấy mình nên thu xếp và mua sắm đồ dùng trong nhà cho đàng hoàng, ít nhất phải làm cho căn nhà này trông giống một tổ ấm hơn.
Bộ quần áo mà Sở Đình mặc sau khi tắm rửa xong là bộ quần áo mà cô kiếm được, quần áo và đồ lót của nguyên chủ thật sự rất khó mặc, rất kỳ cục. Nhưng hiện tại cô cũng chẳng có cách nào khác, đành phải mặc nó, chậm chạp ra khỏi phòng, Dương Vũ đã chờ cô sẵn ở ngoài.
“Bà xã, mau tới đây, đóng cửa vào.” Dương Vũ ngồi xếp bằng trên giường cười tít mắt ngoắc tay với Sở Đình, trong phòng chỉ có một ngọn đèn dầu nho nhỏ, ánh sáng đèn rất mờ. Đèn đặt ở tủ đầu giường, chiếu rọi một góc không gian giường.
Sở Đình lập tức cảm thấy chân mình như đổ xi măng không nhấc lên được, nhưng chẳng còn cách nào khác, vẫn phải đi đến đó. Cô vờ bình tĩnh như không biết gì cả, đi đến ngồi bên cạnh giường, sau đó ngoảnh đầu sang hỏi Dương Vũ “Hôm nay mệt quá, ngủ thôi.”