⬅ Trước Tiếp ➡
"Ừ." Hai chân cong trên thành ghế của Nam Kiêu dần dần mở ra, ngón tay thon dài cố gắng che chắn khu rừng tam giác rậm rạp, ngẩng đầu nghiêng về phía cô, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ ửng hồng không tự nhiên, ánh mắt như có sương mù.
Một mặt là kìm nén, một mặt khác, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận, sự xấu hổ của bản thân mình lại được thêm một cái mới.
Nếu có thể làm lại, anh sẽ không bao giờ ủng hộ Tiểu Dịch đi học hội họa.
Vẽ hoa, vẽ người, cuối cùng còn vẽ "chim".
"Anh ơi, chủ nhật em đến nhà Tiểu Thạch, sẽ không về ăn trưa đâu."
"Tiểu Thạch? Đến nhà cậu ta làm gì?" Mũi chó Kiêu cau mày, chuyện lớn không tốt.
"À, em nhờ cậu ấy vẽ chân dung."
"Cái gì? Chân dung!" Nam Tiêu nghiêm túc từ chối: "Không cho phép em đi."
Nam Dịch bước ra khỏi ghế, bưng chén dĩa đến phòng bếp: "Anh trai, không được tùy hứng."
"Đó là bài tập về nhà. Người mẫu vẽ vốn không vẽ hết tất cả, cho nên.. Ngoan ~" Cô quay lại vỗ vỗ đầu anh: "Chỉ có mỗi cậu ấy cởi quần áo để làm người mẫu thôi, em cực kỳ an toàn, không cần lo lắng gì đâu."
Cởi, quần, áo.. Thực xin lỗi, lời nói đều là một đám nòng nọc nhỏ..
Từ nhỏ đến lớn, thân thể anh, toàn bộ của anh, tất cả đều lõa lồ trước mặt cô. Bây giờ tiểu tam tên Tiểu Thạch kia muốn phù chính bức cung, có thể chịu đựng được sao? Không thể.
"Anh.. Có thể không?"
"Nếu anh mà đồng ý thì không còn gì tốt hơn."
Cứ như vậy, mới có một màn trước mặt này. Sợ là anh trai không còn kiên cường đứng dậy nổi nữa rồi.
"Cực kỳ khả quan." Nam Dịch giả bộ pha bảng màu, trắng trợn trêu chọc: "Anh trai có lén. . . Giải quyết qua. . ."
Vừa mới bị ánh mắt chăm chú của cô soi xét, toàn thân anh đều nóng lên, huống chi là lời nói phóng đãng như vậy, trong cổ họng dường như còn có nước miếng chưa nuốt xuống, xuyên qua bức tranh mỏng manh, anh nghe thấy cô phun ra bốn chữ.
"Nhu cầu sinh lý?"
Nam Kiêu trầm mặc, dùng vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy mắng cô: "Nói bậy, cũng không biết ngại, sau này có ai dám cưới em."
"À." Cô cởi tạp dề, bàn chân bóng loáng giẫm lên những tấm ván gỗ, kẽo kẹt kẽo kẹt, chiếc váy đỏ tung lên như một con bướm đang bay.
Anh nhìn cô đi tới, nâng cằm anh lên, điên cuồng mà ngây thơ. Từ góc độ thân thể khom xuống, đúng lúc có thể thấy được xương quai xanh xinh đẹp của thiếu nữ, hai khối thịt mềm như sữa, như muốn trào ra ngoài.
Tim anh đập rất nhanh, hai mắt nóng rực, chéo hai chân lại để che giấu sự thất thố của mình, nói ra những lời nghiêm khắc như vậy, khiến cho anh vừa thẹn vừa cáu, cũng không muốn nhìn cô.
Thật muốn cắn một ngụm mà.
Nam Dịch dùng sức kéo mặt anh, ấn ngón tay cái đã cắt tỉa của mình lên môi anh, hai mắt nhìn chằm chằm: "Tiểu Thạch muốn em làm bạn gái cậu ấy."
Quả nhiên, khuôn mặt anh lạnh đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, màu đỏ xinh đẹp được thay đổi thành màu sương giá, nhìn nhau không nói gì.
"Em đồng ý rồi?"

⬅ Trước Tiếp ➡