"..không, dùng nước sạch là được rồi." Khóe miệng Tô Túc khẽ co giật.
"Ồ." Trong giọng nói không giấu được sự thất vọng. Cậu bĩu môi, mang rau củ đến cạnh bồn rửa, vừa mở vòi nước xong liền thả chúng dưới dòng nước mạnh, chưa được một lát thì đã quay đầu lại nói với Tô Túc: "Tô Tô, rửa xong rồi."
..bỏ đi, ăn bẩn sống lâu, không bệnh được. "Ừ, bây giờ cắt nhỏ bọn nó ra, cắt nhỏ bằng hạt gạo là được." Cô vẫn là đừng nên tiết kiệm chút nước miếng đó, hướng dẫn kỹ càng chi tiết một chút mới được.
"Ồ." Karen vừa chộp lấy con dao thái rau treo trên tường đã muốn chặt thẳng xuống, "Ngừng--" Tô Túc phát hiện ra cậu ta định làm gì nên ngay lập tức ngăn lại "Có hai lỗi sai, một là đồ ăn phải được xắt ở trên thớt, thứ hai là hai cái này phải được xắt riêng ra. "
Thấy Tô Túc cũng có vẻ như là thành thục trong chuyện bếp núc, Karen dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn cô, không biết vì sao mà cậu lại nhớ đến lần trước, La Tử Sơ và Dương Gia cứ luôn căng như dây đàn đứng cạnh cậu, còn người trước mặt này có phải là có chút quá yên tâm về cậu hay không vậy? Karen nhướn mày, nhưng mà cậu thích, vì như vậy mới chơi vui.
Nhìn thấy cách cầm dao "ngoan độc" của Karen, giống như là muốn đem người nào phanh thây, cậu ta cứ không ngừng ra sức vung dao khiêu chiến với đám cà rốt lăn long lóc khắp nơi, nghe thấy tiếng chửi thề thì thầm của cậu, môi Tô Túc mới cong lên một nụ cười sủng nịnh, cô ôn nhu nhìn bóng lưng thon gầy của Karen.
Thật không dễ dàng gì mới "thu thập" xong cà rốt và bắp cải, Karen mồ hôi mồ kê quay đầu nhìn thì lại bất ngờ đụng phải một đôi mắt ngậm ý cười của cô, có điều khi cậu vừa chớp mắt một cái là nụ cười đó ngay lập tức biến mất, là do cậu hoa mắt sao?
Nhanh chóng thu lại biểu tình, Tô Túc nhìn nhìn đống tàn tích nằm rải rác lăn lóc trên thớt. "Xắt xong rồi?" Cô mở to hai mắt nói tào lao "Bây giờ bật bếp ga lên đi."
"Tôi có thể mở bếp ga sao?" Hai mắt cậu sáng lên. Cả La La và Dương Dương đều bảo sợ cậu nghịch linh tinh nên không cho.
"Có thể a."
Mang theo tâm tình hưng phấn cùng căng thẳng không lời, Karen nhớ lại cách Dương Dương từng mở bếp rồi làm theo, "Phụt" một tiếng, không có lửa. Lại thử lần thứ hai, vẫn không có, Karen cau mày.
"Có phải là nên mở công tắc gì bên dưới trước không?" Một giọng nói ngậm ý cười truyền tới.
"A!" Karen vỗ tay một cái. Nhanh chóng cúi người mở van bếp lên "Tô Tô, tính của chị thật xấu nha." Cậu đứng thẳng dậy, không vui liếc cô một cái, còn cô lại chỉ quay về chỗ ngồi rồi nhìn cậu bận rộn tới lui.
"Tôi có làm gì sao?" Cô nhún vai.
Nhìn vẻ mặt vô tội của cô, Karen mới đột nhiên phát hiện mình một chút cũng không thấy tức giận. Dứt khoát không để ý tới cô nữa, cậu đưa một tay ra tùy ý mở bếp đến mức cao nhất, "Bùm! Phừng--" hai tiếng, ngọn lửa bùng lên mãnh liệt, Karen rít thầm một tiếng kỳ lạ.