Chương 5
Bác sĩ ở phòng khám chui này là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, cùng La Tiểu Xuyên quen biết đã hai năm, y làm lưu manh, thỉnh thoảng vẫn bị đâm chém nên không thể quang minh chính đại đi bệnh viện khám, chỉ có thể tìm những phòng khám bệnh nhỏ này. Thường xuyên qua lại, La Tiểu Xuyên cũng giới thiệu một vài anh em của mình đến đây, hiện tại phòng khám bệnh còn chưa đóng cửa có một nửa công lao của y, vì lẽ đó bác sĩ đối với y vẫn rất săn sóc.
Lúc này nhìn La Tiểu Xuyên đỡ một người có vết máu loang lổ đi vào, bác sĩ cũng không kinh sợ, chỉ khi xốc chiếc mũ đen ra nhìn, hắn ta vẫn là nhịn không được hô khẽ một tiếng "Ai nha Làm sao lại bị thương trùng hợp như vậy. Tới hai vết thương cùng một chỗ?"
"Được rồi được rồi, anh đừng nói nhảm nữa, mau mau cứu người trước, tôi thấy anh ta vừa nãy sắp ngất đi." La Tiểu Xuyên ngồi xuống chà xát đôi tay lạnh như băng, lúc này mới nhớ tới cái bụng đói "A, chỗ anh còn gì ăn không? Tôi sắp chết đói."
"À, bên phòng Tiểu Dĩnh còn ít bánh bích quy, cậu ăn tạm đi."
Tiểu Dĩnh là y tá ở phòng khám này, làm ở chỗ này được một năm, là cô gái xinh đẹp mà lá gan cũng lớn, nhìn thấy La Tiểu Xuyên cũng không ngạc nhiên, hai người còn được cho là bạn bè, thỉnh thoảng cũng cùng nhau đi uống rượu hát karaoke, ai không biết còn tưởng cô là bạn gái của y. Vừa nhìn thấy La Tiểu Xuyên mặt mày xám xịt, cô cười nhạo y hai tiếng rồi lấy bánh bích quy từ trong ngăn kéo ra cho y, còn thân thiết đứng dậy rót một chén trà sữa.
La Tiểu Xuyên một bên đùa giỡn người đẹp, một bên nhìn bác sĩ thanh lý vết thương cho nam nhân. Trên đầu nam nhân là hai đạo vết thương rất lớn, một là bị y đập, còn có một vết hung hiểm hơn, hệt như một cái hố, máu kết thành vảy, phỏng chừng là bị thương vào hai ngày trước, trước tiên bác sĩ cạo tóc xung quanh vết thương của hắn đi, sau đó dùng kim khâu lại, trong lúc đó nam nhân kia một tiếng cũng không rên, chỉ có đôi vai thỉnh thoảng run lên vài lần.
Chờ xử lý xong vết thương, La Tiểu Xuyên nhìn thấy gáy nam nhân có hai chỗ da đầu trơ trọi màu xanh, liền toét miệng cười không ngừng, Dương Tiểu Dĩnh lườm y một cái, mắng y làm sao không biết thông cảm như vậy, kết quả mắng xong quay đầu nhìn lại thì chính cô cũng không nhịn được cười.
"Lòng thông cảm là cái gì, có thể đem mà ăn được không? Ai nha bác sĩ, trông hắn có vẻ là một người tốt lại gặp phải sự cố, anh xem có thể chữa khỏi hay không, chụp phim hay phẫu thuật gì đó."
"Phẫu thuật với chụp phim cái lông hả. Chỗ của tôi làm gì có đủ dụng cụ? Tốt nhất ngày mai cậu mang hắn đi bệnh viện mà khám, không cẩn thận có khi bị chấn thương sọ não rồi."
"Ha ha, tôi quên đây là phòng khám bệnh chui... Đi nào ngốc " La Tiểu Xuyên không để ý bác sĩ tức giận đến thổi râu trừng mắt, cùng Dương Tiểu Dĩnh đang cười đến không còn hình tượng mà đi ra cửa, nam nhân kia thấy y vừa đi, lập tức bám theo, làm cho bác sĩ cùng Dương Tiểu Dĩnh khóe môi co rút, có thật hắn là một kẻ thần kinh hay không nhỉ?
"Đúng rồi Cậu về nhớ mua chút gan heo, trứng gà cho hắn bồi bổ nhé " Bác sĩ chạy tới cửa hô to.