⬅ Trước Tiếp ➡

"..." La Tiểu Xuyên giật giật khóe miệng, túm lấy vòi hoa sen, nhắm ngay tính khí đang cương cứng mà phun nước lạnh ào ạt.
Tên ngốc gào lên một tiếng, ôm phía dưới nhảy ra cách xa hai bước, vô cùng đáng thương mà nhìn La Tiểu Xuyên, không hiểu vì sao đột nhiên y nổi giận, không phải chính y bảo mình rửa sao? Phía dưới bây giờ thật là đaụ
"Lần sau còn dám tuốt cho nó cứng lên thì tự mình dội nước lạnh vào "
Kết quả chờ tới khi La Tiểu Xuyên xong xuôi đi sang WC, Đưòng Khả mới dám đem nước nóng tắm rửa sạch sẽ.
Trong phòng, không khí tuy rằng còn có mùi lạ, nhưng ít ra vẫn ấm áp, La Tiểu Xuyên nằm ở trên giường, nhàm chán ấn điều khiển mở TV.
Hai ngày nay khẳng định là phải ở lại đây, ngày mai y định đi ra ngoài gọi điện thoại cho Đàm Kỳ, sau đó thuận tiện mang Đường Khả đi tái khám...
Nghĩ đến Đưòng Khả, y quay đầu liếc mắt nhìn nam nhân trên giường bên cạnh, lúc này đối phương đã chui vào trong chăn ngủ, hơi thở đều đều, ánh sáng TV chiếu lên khuôn mặt lộ ra, dĩ nhiên mang vẻ đáng yêu gần gũi, cứ như hai người bọn họ đã thân thiết từ rất lâụ
Haizz, đã tính đem cái phiền toái này giải quyết đi, kết quả lại mang người về.
La Tiểu Xuyên sống qua ba mươi năm, không còn trẻ, xưa nay đã gặp không ít chuyện tốt xấu, nhưng chưa từng đụng phải chuyện như bây giờ, nhặt về một nam nhân còn sống sờ sờ, lại còn là một nhân vật nguy hiểm bị ngốc. Sau này không biết sẽ phát sinh chuyện gì? Chỉ là cứ ngẫm lại liền đau đầu Trước tiên chờ bọn Đầu Trọc đi rồi nói sau, còn có thể thế nào, chuyện xấu gì y cũng đều gặp qua, chắc cũng chỉ tệ đến mức này, trái lại ngoại trừ cái mạng ra, y cũng chẳng có gì, mà thậm chí cả cái mạng cũng không đáng giá, thì y còn sợ quái gì.
Nhưng không thể phủ nhận, trốn chạy nhiều lần như vậy, vẫn là lần đầu tiên có người đồng hành, cái cảm giác này, kỳ thực rất tốt.
Y ngáp một cái, tắt TV chui vào ổ chăn, nhìn bóng người phía đối diện, ở trong lòng thầm mắng một tiếng tên ngốc, sau đó nhắm mắt lại.
============================================================
La Tiểu Xuyên mơ một giấc mơ, y thấy bảo bối đại cẩu mình nuôi trước kia ngồi ở bên giường, thè lưỡi thở hồng hộc nhìn y. Viền mắt có chút nóng, y bối rối đưa tay ra sờ cái đầu xù lông của nó, nghẹn ngào kêu một tiếng "Đại Khả", con chó cọ cọ trong lòng bàn tay ôn nhu của chủ, rồi liếm liếm những ngón tay.
Cảm xúc nóng ẩm khiến La Tiểu Xuyên từ trong mộng đột nhiên giật mình tỉnh dậy, vừa mở mắt, liền thấy Đường Khả ngồi xổm trước giường, không hề động đậy mà nhìn y chằm chằm.
"Đói bụng "
"..." Phắc Y thầm mắng một tiếng, nhắm mắt thêm năm phút đồng hồ nữa mới rốt cục nhẫn nhịn nâng cái thân thể đau nhức dậy để đi đánh răng.
Vùng này không phải khu vực mà La Tiểu Xuyên quen thuộc, tối hôm qua sau khi chạy thoát, bọn họ ngồi trên xe buýt cho tới trạm cuối, nơi này hẳn là vùng ngoại ô. Y dẫn nam nhân cao hơn mình nửa cái đầu đi vòng hết con đường mới tìm được một quán ăn nhỏ.
Hai người vừa bước vào, những người ngồi trong quán liền đồng loạt nhìn lên, họ đưa mắt đánh giá cái người trông hung thần ác sát vóc dáng nhỏ hơn này, sau một hồi lại quay sang đánh giá nam nhân cao lớn đầu đang quấn băng trắng kia.


⬅ Trước Tiếp ➡