Chương 12
"Cũng không nhìn lại bộ ngực chính mình ra sao, còn muốn một lần chơi 3P." La Tiểu Xuyên cười xì một tiếng, tìm tới phòng của mình, mở cửa đi vào.
Trong phòng toàn là mùi mốc, thời điểm vừa mở cửa còn nhìn thấy có con gián bò qua dưới tủ TV, nhưng lúc này La Tiểu Xuyên quá mệt mỏi, đi tới bên giường nằm vật xuống, nặng nề thở ra một hơi.
"Chết tiệt, nếu còn gặp nữa tôi cũng sẽ không đánh lại cái tên Đầu Trọc kia nổi À, ngốc, cậu có bị sao không?"
Nam nhân đứng ở bên giường, ánh mắt mê man, khuôn mặt bẩn thỉu, nhìn qua rất chật vật, nghe y hỏi cũng không lên tiếng, dáng vẻ tâm hồn đang treo ngược cành cây.
Chúa ơi Sẽ không phải là lại bị đánh cho ngốc hơn chứ?
La Tiểu Xuyên đưa bàn tay quơ quơ trước mắt nam nhân, liền bị đối phương nắm lấy.
"Tôi... hình như tôi nhớ lại chút gì đó..." Không nhìn biểu hiện kinh ngạc của La Tiểu Xuyên, hắn tiếp tục nói "Thời điểm mới vừa rồi bị đánh, đột nhiên tôi cảm giác trước đây hình như cũng trải qua cảnh tượng như vậy... Sau đó có người đập trúng đầu tôi... Còn có người gọi Đường tiên sinh..."
Nam nhân nói đến đây, đột nhiên thống khổ ôm chặt đầu ngồi xổm xuống "Nhưng tôi vẫn không nhớ ra được người kia... Đầu rất đaụ.."
La Tiểu Xuyên vội vã ngồi xuống xoa xoa gáy hắn "Cậu đừng vội, từ từ rồi nghĩ, có thể nhớ ra tên mình không?"
Nam nhân nheo mắt lại cố nghĩ một hồi, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ, cuối cùng vẫn lắc đầu "Chỉ là có ấn tượng đối với cái họ Đường..."
"Đường..." La Tiểu Xuyên yên lặng mà lẩm nhẩm hai lần, trong chốc lát cũng không có đầu mối gì, nếu chỉ nhớ ra có vậy, thì trong tiểu khu chỗ bọn họ những người họ Đường đếm cũng không hết "Được rồi, chờ tôi trở lại tìm người hỏi giúp cậu xem."
Chiếc di động 200 đô trong túi áo không biết đã bị rơi chỗ nào, tô mì xào nóng hổi cũng tiêu hoá hết, may là trong túi tiền vẫn còn. La Tiểu Xuyên mệt đến mức chỉ muốn trực tiếp nằm vật ra ngủ, nhưng người vừa bẩn lại vừa đau, trên áo cũng dính vết máu không biết của ai.
"Chết tiệt, không tắm cũng phải tắm, đều là tiền bỏ ra thuê phòng Ngốc Cậu định không tắm rửa hả?"
Nam nhân nguyên bản còn đang ngẩn người nghe y nói, lập tức gật đầu, rất tự giác mà cởi quần áo ra.
La Tiểu Xuyên bật điều hòa, một luồng không khí ấm áp toàn mùi mốc phả ra, cũng không biết bao lâu rồi không lau điều hoà nữa. Y đẩy nam nhân vào phòng tắm, chính mình cũng cởi quần áo ra, xoay người soi gương liền thấy trên lưng có hai, ba vết gậy màu hồng, nhìn trên lưng đối phương, xem ra so với y còn nghiêm trọng hơn, phỏng chừng ngày mai sẽ bị tụ máụ
Y đưa tay ấn ấn, hỏi "Có đau không?"
Nam nhân run lên, lắc lắc đầụ
La Tiểu Xuyên nhịn không được, bật cười "Không phải là cậu rất sợ đau sao? Vì cái gì mà đánh bọn chúng, hả?"
Vẻ mặt đối phương rất thành thật, nói "Ai bảo bọn họ đánh anh "
La Tiểu Xuyên giật mình, chưa có ai từng nói với y như thế, quả thực... quả thực khó nói thành lời Bọn họ chỉ mới biết nhau hai ngày đi? Mà lúc đó cái người này còn mặt đầy máu, hung ác cầm súng dí vào hông y. Y không hỏi thêm nữa, cởi quần ném đi, mở vòi nước ra.