⬅ Trước Tiếp ➡

Trên đầu nam nhân vẫn còn quấn băng vải, hắn bọc áo khoác quanh mình, đang run lập cập ngồi xổm ven đường, y thật nghĩ không ra trời lạnh như thế này hắn lại vẫn có thể ở trong ngõ hẻm thông thốc gió này mà ngủ được, mà lúc này nam nhân bị vấp trúng liền tỉnh lại, ngẩng đầu lên thấy y thì trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt vui mừng, sau đó sờ soạng bên trong áo một lúc, lấy ra cái bánh sáng sớm y mua cho, có chút lấy lòng nhét vào tay y "Anh đói bụng rồi đúng không? Tôi cố ý để dành cho anh "
Cái bánh trong tay đã qua cả ngày trời nên cứng lại, nhưng còn lưu lại độ ấm của nam nhân, La Tiểu Xuyên ngốc lăng đứng tại chỗ, có chút không biết phải làm sao, một lúc sau, y mới mắng "đồ ngốc", rồi đem bánh ấn vào tay nam nhân, lẳng lặng hướng ngõ nhỏ đi sâu vào.
Người kia lảo đảo đứng dậy đi sát phía sau, cố chấp muốn theo y.
La Tiểu Xuyên tâm tình có chút phức tạp, cho tới khi y cảm giác có điều gì đó bất thường thì đột nhiên một luồng sáng chói chiếu thẳng vào mặt, lúc này đã quá muộn để chạy, trong nháy mắt y cùng nam nhân bị năm, sáu kẻ tay cầm côn sắt bao vây.
Tên đi đầu La Tiểu Xuyên biết, cũng là kẻ lưu manh giống y nhưng lăn lộn ở phía tây thành phố, biệt hiệu là Đầu Trọc, vốn hắn ta với y hai người nước sông không phạm nước giếng, từ trước tới nay vẫn một mực duy trì như vậy, nhưng một lần La Tiểu Xuyên đi tới địa bàn của hắn ta làm chút chuyện thì có xảy ra va chạm. Đầu Trọc tính tình khá táo bạo, lại ngông cuồng, nói một thì không cho người khác kêu hai. Tự thấy mình ở phía thành nam lăn lộn không tệ, La Tiểu Xuyên muốn chọc tên rắn đầu đàn này để ra oai một phen, y lén xuống tay với hắn ta, buổi tối hôm đó liền bắt hắn ta đến một quán đêm khiến hắn bị tiêu chảy hành hạ suýt chút nữa thì ngoẻo. La Tiểu Xuyên mặt ngoài cười hì hì, trong lòng sớm nhớ lại cái chuyện đã cách đây hai tháng, khi ấy y lén lút giở trò, đoạt đi của Đầu Trọc một mối làm ăn lớn, khiến đối phương suýt chút nữa trực tiếp cầm dao xông tới, hai người cứ như vậy mà kết oán thù.
La Tiểu Xuyên biết Đầu Trọc không buông tha y dễ dàng như vậy, vì lẽ đó ngày thường đều đặc biệt cẩn thận, ai biết hôm nay sơ sẩy một chút, liền bị chúng tóm được.
Ánh sáng mạnh từ đèn pin loang loáng lướt qua lướt lại trên mặt y, khiến y nhức mắt, vừa nhắm mắt lại, trên bụng liền hứng một quyền, lục phủ ngũ tạng như muốn đảo lộn.
"La Tiểu Xuyên, mày không phải là rất giỏi sao? Muốn chơi ám chiêu với tao, tao sẽ cùng mày chơi " Đầu Trọc dứt lời liền tàn nhẫn đạp một cước vào đùi y.
La Tiểu Xuyên bị đạp đến lảo đảo, ngày hôm qua là y đánh người, ngày hôm nay bị người đánh, y cười ha hả nói "Đầu Trọc đại ca, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, nếu tôi mà xảy ra chuyện, cũng không dễ ăn nói với Liêu đại ca nha."
"Chó? Ha ha ha, bọn mày có nghe không? Nó tự nhận mình là chó đấy " Đầu Trọc chế nhạo một hồi, một giây sau lại đổi thành vẻ mặt âm trầm "Mày muốn thành chó hả? Cmn thậm chí đến một con chó mày còn không bằng "


⬅ Trước Tiếp ➡