⬅ Trước Tiếp ➡
Ấu Nghi không muốn vì phán đoán nhất thời và bóng đè mà vây khốn bản thân.
Từ sau buổi chạng vạng thần bí đó, Ấu Nghi đã lên mạng tìm tòi tài liệu có liên quan đến mộng xuân.
Mộng xuân, còn được gọi là giấc mơ tình dục, là hiện tượng tâm lý bình thường xuất hiện ở lứa tuổi sau khi dậy thì xong, khá phổ biến trong thanh niên. Bản chất của mộng xuân là một hoạt động tiềm thức, là một trong những tư duy tình dục bình thường của con người, mộng xuân không do người khống chế, mộng và hiện thực khác biệt rất lớn, không có nghĩa là ý nguyện chân chính của người đó.
Tất cả mọi tư liệu, số liệu đều cho thấy, cô chỉ là có một giấc mộng xuân không khống chế được, vô cùng bình thường.
Nếu như muốn nói có gì không giống với người khác, cũng chỉ là đối tượng khác thường mà thôi.
Nhưng nghe bà ngoại nói, giếng cổ kia rất lâu không dùng, có lẽ trong giếng có mấy thứ không sạch sẽ, nếu bạch xà kia không cẩn thận đụng phải thứ gì đó..
Ngưng, không phải đã thuyết phục bản thân là suy tưởng thôi sao.
Ấu Nghi dùng sức lắc đầu, gạt thân ảnh trắng tinh kia ra khỏi đầu, cầm tập thơ trên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn lên, tùy ý lật xem.
Mở ra trang kia, bất ngờ nhìn thấy một bài thơ vô cùng quen thuộc.
Đây là khúc tương tử cổ khi còn nhỏ cô từng đọc, bây giờ đọc lại, dường như có cảm giác như cách một thế hệ.
Thanh âm thản nhiên uyển chuyển trong veo của cô gái nhỏ quanh quẩn trong sân sau giờ trưa:
Trong năm tháng cổ xưa, từng có câu chuyện như thế,
Cô gái gảy đàn Không kia, cũng là mười sáu tuổi sao?
Hay là nói, tối nay, ta chính là cô gái kia,
Chính là một linh hồn dịu dàng khiêm tốn, mấy ngàn năm gảy đàn Không đợi chờ,
Chính là người khi hoa rực rỡ nhất, đã phí thời gian khóc thầm,
Như vậy, dù ta có rơi lệ cũng đừng cười ta mềm yếu, nữ tử bao thời hát cùng bài ca,
Dưới tán ngọc lan nở đầy hoa đã từng có, bao nhiêu lần chia xa,
Mà trong đêm xuân ấm áp này, có bao nhiêu thanh âm mỹ lệ từng hát khúc tương tư cổ.[1]
Ấu Nghi chậm rãi đọc xong câu cuối, Niên Niên trong lòng cô vốn vô cùng chăm chú nghe giọng của cô chủ nhỏ, chợt lắc lắc cái đuôi to, giống như thấy ai đó, đứng dậy trong ngực cô, cảnh giác kêu hai tiếng "meo meo".
Ấu Nghi vuốt bộ lông trơn mượt của Niên Niên, nhìn theo tầm mắt nó.
Tay ngọc chợt dừng lại, cô gái nhỏ mở to hai mắt.
Gió thổi sợi tóc trên mặt Ấu Nghi, tóc đen khẽ bay, những bụi hồng sum suê cũng nhẹ nhàng lắc lư, dường như gõ tỉnh một câu chuyện cũ đã ngủ say.
Trong tầm mắt của cô gái nhỏ, bên miệng giếng cổ, một chàng trai bị thương đang nằm đó.
..
[1] Đây là bài 古相思曲, một bài thơ thời Hán, không tìm thấy bản dịch. Đàn Không là một loại đàn thời xưa, ít nhất có năm dây, nhiều nhất có hai mươi lăm dây.
Chàng trai bị thương
Hay là nói, tối nay, ta chính là cô gái kia,
Chính là một linh hồn dịu dàng khiêm tốn, mấy ngàn năm gảy đàn Không đợi chờ,
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chính là người khi hoa rực rỡ nhất, đã phí thời gian khóc thầm,
..

⬅ Trước Tiếp ➡