Tiếp ➡

Chương 1 Tròn một tháng chuyển từ Phong Giang đến Danh Khê, cả ngày Quý Từ chỉ có ăn không ngồi rồi.
Mỗi ngày ngoài việc luyện tập thì là đến tiệm hoa làm chân chạy giao hoa, cộng thêm nối lại tình bạn lần nữa với chơi cùng người bạn từ nhỏ Tần Yên.
Năm nay Quý Từ lên lớp 12.
Khi nghe mẹ cô Phùng Mộng Nhã muốn chuyển nhà, gần như tất cả người trong nhà đều phản đối.
Chỉ trừ bản thân Quý Từ, không hề nói gì.
Tại thời điểm quan trọng này mà chuyển nhà, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập của Quý Từ, nhưng ai nói mẹ cô cũng không nghe mà cứ khăng khăng chuyển nhà.
Nói là chuyển nhà, còn không bằng nói là quay về Danh Khê, bởi mẹ Quý Từ vốn sinh ra ở ở đó, cha mới là người Phong Giang.
Năm 12 tuổi cha qua đời, tính cách của Quý Từ ngày càng giống cha, kể như khoan dung vô điều kiện với Phùng Mộng Nhã.
Là vì cô yêu mẹ.
Và biết mẹ cũng rất thương yêu cô.
Lúc này chuyển trường trở về, nếu như không phải là có người quen ở trường Nhất Trung thì Quý Từ căn bản không thể được nhập học.
Sau khi khai giảng, Quý Từ vẫn giống như hồi còn ở Phong Giang, đến lớp đúng giờ, tan học đúng giờ.
Bạn cùng bàn là một cô gái cực kì thích ăn ngọt, mỗi khi cười lên để lộ ra hai lúm đồng tiền trông rất ngọt ngào, người khác thường gọi cô ấy là Kẹo Bông Gòn.
Đi học đã được một tuần, cuối phòng học có một bàn để trống rất gây chú ý, giáo viên cũng chưa bao giờ đề cập qua.
Quý Từ nhìn trời ngẫm nghĩ, đặc quyền ở khắp mọi nơi.
Ngày thứ sáu, Quý Từ dậy trễ.
Để không bị muộn học, Quý Từ quyết định đi đường tắt mà Tần Yên đã từng dẫn cô đi một lần.
Vừa đi đến nơi gọi là "bãi tha ma " mà lần trước Tần Yên giới thiệu, Quý Từ phát hiện phía trước có người.
Gốc là "Loạn Táng Cương" Khu vực biệt lập bên ngoài cổng bắc của thành phố Quảng Châu cũ.
Theo cách nói của Quảng Châu, nó có nghĩa là những nơi lộn xộn, không được quản lý, khu vực cải chính.
Ngồi xổm ở góc tường yên lặng quan sát tình hình thì thấy có người đánh nhaụ Một chọi bốn.
Quý Từ chỉ liếc nhìn, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống vẽ vòng tròn trên mặt đất chờ trận chiến kết thúc.
Cuối cùng là đến lớp muộn và bị cô giáo dạy toán hung dữ liếc xéo một cái mới cho cô về chỗ ngồi.
Buổi trưa đến căn tin ăn cơm, Quý Từ phát hiện mình bị mất phiếu ăn.
Quý Từ mượn tạm phiếu ăn của Kẹo Bông Gòn, rồi lại đến văn phòng báo mất giấy tờ.
Cô học toán rất kém.
Nghe Kẹo Bông Gòn nói, một tuần sau khai giảng sẽ có bài kiểm tra, Quý Từ nghe tin bèn nghiêm túc dành toàn bộ thời gian để học tập.
Cô bạn cùng bàn nhân cơ hội hỏi, rốt cuộc có kém thế nào, có thể tự học đạt 90 điểm mà còn kém sao?
Quý Từ không trả lời, chỉ nói là vẫn kém.
Kỳ thực rất kém.
Không biết người quen của mẹ cô là ai mà có thể để cô vào được lớp 1 ban Tự Nhiên.
Trường Nhất Trung rất quan tâm đến chất lượng giáo dục, mỗi năm học đều có hai lớp chọn.
Một lớp thuộc ban Xã hội, một lớp thuộc ban Tự nhiên.
Quý Từ ở ban khác thì thực sự có thể với tới hai chữ tinh anh, điểm khác biệt duy nhất chính là toán học.
Nếu không phải vì đi cửa sau, Quý Từ biết bản thân


Tiếp ➡