Chương 6
Gai nhọn cứa vào chân, từng giọt máu rơi xuống nền đất đen thẫm. Izayoi khó khăn cất từng bước, kéo cao Hỏa Thử bào,không ngừng trốn tránh quân lính của Takemarụ Anh nhi trong lòng bị chấn động bên ngoài quấy rầy giấc ngủ. Đôi tai khuyển mềm mại hơi lay động, tiếp thêm động lực cho nàng.
" Inuyasha..."
" Ở bên này Mau đem công chúa quay về "
Quan binh phía sau đã tới gần sát. Izayoi giật mình muốn chạy tiếp, lại đột nhiên trượt ngã. Nho nhỏ Inuyasha bị đánh thức, "oa" một tiếng liền khóc lên. Lập tức có quan binh nghe được, nhanh chóng đem nàng ngăn lại.
" Công chúa, mời người trở về đi thôi. Yêu quái này cần bị tiêu diệt "
"Không " Izayoi ôm chặt anh nhi " Nó là hài tử của ta và chàng. Các ngươi không có quyền đem nó đi đâụ"
" Công chúa, người đem yêu quái này cho ta, thành chủ sẽ không trách tội người tư thông với yêu quái. "
Thấy Izayoi chết sống không buông đứa nhỏ, quân lính hai mặt nhìn nhau, âm thầm thống nhất tiến lên. Izayoi nhất giới nữ tử, sao có thể chống lại bọn họ. Chớp mắt, hài tử liền bị cướp đi.
" Không INUYASHA... "
Quân lính ôm hài tử yếu ớt trong tay, hừ lạnh " Thứ yêu quái này, sớm liền không nên sinh ra "
Nói xong liền ném mạnh anh nhi xuống.
Izayoi khóc đến tê tâm liệt phế. Mắt thấy hài tử liền muốn rơi xuống đất, một cỗ lực lượng vô hình không một tiếng động dâng lên.
Thời gian tựa như bị đảo ngược. Izayoi nhìn thấy nhi tử bay ngược lên, tránh khỏi tầm với của binh lính, rơi vào vòng tay một người.
Nguy hiểm được giải trừ, Izayoi liền ngất đi.Nàng vừa sinh xong, lại phải lập tức chạy trốn, gần như không có chút thời gian nghỉ ngơi. Mikazuki cẩn trọng ôm lấy hài tử, đem một tầng linh lực bao lấy Inuyasha.Hài tử khóc mệt liền an tâm ngủ, yêu lực bị kinh động cũng chậm rãi lắng xuống.
Xung quanh có tiếng xương gãy không ngừng vang lên. Mikazuki thu hồi tầm mắt, cười rực rỡ " Ngay cả hài tử vô tội cũng muốn giết, các ngươi xứng đáng được sống sao?"
Đó là âm thanh cuối cùng mà binh sĩ của Takemaru nghe được trên cõi đời này.
Bước qua một đống tử thi dập nát, Mikazuki đem Izayoi cứu tỉnh. Công chúa điện hạ dù gì cũng là kim chi ngọc diệp, nơi nào chịu được huyết tinh nồng đậm như vậy. Nàng cố nén cảm giác buồn nôn trong dạ dày, đón lấy Inuyasha đã ngủ say
" Đa tạ tiểu thư cứu mạng. "
Mikazuki hơi giật lông mày, không để ý nói " Đi thôi Nơi này không còn an toàn. Ta đưa ngươi và Inuyasha đến một nơi khác. "
Izayoi tin hắn có lẽ là vì vẻ ngoài có nét giống Inu no Taisho, về điểm này liền sẽ không thể phản đối. Nhưng điều đó lại không có nghĩa nàng có thể bình tĩnh đối mặt Sesshomaru một khắc kia.
Mắt vàng, tóc trắng, tai nhọn, yêu văn, còn có cả nguyệt nha trên trán, không khó để Izayoi nhận ra trưởng tử của ái nhân. Inu no Taisho không chỉ một lần nhắc đến hắn, hiển nhiên cũng vì sợ hắn thương tổn Izayoi. Công chúa hơi lui lại, ôm chặt lấy Inuyasha, đề phòng nhìn thiếu niên phía trước.
Nhìn rõ người đến là ai, Mikazuki không phúc hậu cười nhẹ " Ngài quả nhiên vẫn quay lại a, điện hạ. "
Sesshomaru hừ lạnh, cười nhạo một tiếng " Ta chính là muốn xem nữ nhân này có bản lĩnh gì lại có thể để phụ thân đem nàng đặt ở đầu quả tim như vậy. "