⬅ Trước Tiếp ➡

Dù sao hắn cũng có biện pháp tức thời dịch chuyển tới chiến trường, Sesshomaru không biết là được.
Irasue chán nản ngồi trên ngự tọa, trong tay không ngừng làm loạn mái tóc của Mikazuki. Irasue là người không có quan niệm nam nữ có khác, khiến Mikazuki đau đầu không thôi.
Có ai thấy trượng phu ra trận mà thê tử ở nhà cứ dính nam nhân khác như vậy không?
Nga, hẳn là đi?
Nhìn mặt mình trong gương, Mikazuki khó có được ngẫm nghĩ.
Tóc đột nhiên bị kéo mạnh khiến hắn hồi thần, ngạc nhiên hỏi " Phu nhân? "
Irasue chính đang buồn rầu nhìn hắn " Ta cảm thấy, Inu no Taisho bên ngoài có người. "
Mikazuki bất đắc dĩ " Ngài nói với ta lại để làm gì đâu? Bản thân phu nhân cũng không phải không hề quan tâm sao? Nếu ngài thực sự để ý, Khuyển Đại Tướng làm sao có thể có người bên ngoài."
" Hẳn là đi... " Irasue xa xăm nhìn " Có lẽ ta quả thật chưa bao giờ để ý hắn.."
"Hắt xì " Inu no Taisho không có hình tượng hắt hơi một cái, đem đối thủ lén lút sau lưng đánh bay. Sesshomaru nhìn cha mình, đột nhiên có một loại xúc động muốn đánh hắn.
Irasue trở mình, buông tha cho mái tóc của Mikazuki, lẩm bẩm " Ta chỉ là lo lắng Sesshomaru, đứa nhỏ kia có bao nhiêu cố chấp ta đương nhiên biết. Nó làm sao có thể chấp nhận đâu? Hi vọng không phải tình huống xấu nhất mà ta nghĩ đến."
" Xấu nhất?"
Irasue không chút để ý cười, thấp giọng đạo " Đương nhiên là trái tim của cha hắn treo lên người của nhân loại kia. Nếu sau này Inu no Taisho dám vì nàng ta mà chết, có lẽ Sesshomaru sẽ dám ra tay trừ bỏ nàng ta. "
Mikazuki khóe môi miễn cưỡng cong lên " Ngài đã điều tra đến tận đó rồi sao? như vậy nói chuyện với ta lại có ích gì đâu?"
"Chính là như vậy ta mới cần nói với ngươi "Irasue lại đổi một cái tư thế " Ta biết ngươi sẽ luôn đi theo Sesshomaru, cho nên ta nhờ ngươi một việc."
" Nếu hắn và nữ nhân kia có hậu đại, có lẽ sẽ là một cái bán yêu xinh đẹp đi. Nếu ngươi gặp được tiểu bán yêu đó, nhớ tận lực bảo vệ hắn một chút. Dù gì cũng là lỗi của đời chúng ta, không cần kéo hài tử vô tội vào. "
"Ta hiểụ " Mikazuki khẽ vuốt tấm gương trên tay. Mặt gương rơi rung nhẹ dần hiện ra một bóng người.
Xinh đẹp, dịu dàng,cao quý.
Công chúa Izayoi.
Đôi mắt màu tím khóa chặt phần bụng thiếu nữ. Nơi đó,đang chậm rãi dựng dục lên một sinh mệnh. Yêu khí mạnh mẽ không ngừng lan ra, bảo vệ thai nhi vừa mới hình thành không lâụ
Mikazuki không biết đã thần du đi nơi nào, chỉ có tiếng Irasue vọng lại trong đại điện.
" Khối băng trong đầu Sesshomaru, không biết cần ngọn lửa lớn đến mức nào mới hòa tan được đâu?"
============================================================
" Phụ thân đại nhân, ngài vẫn quyết tâm đi cứu nữ nhân kia sao?"
" Con sẽ cản ta sao, Sesshomaru?"
Dưới trăng. hai bóng người tiên minh đối lập. Mái tóc của cả hai bị thổi tung theo cơn gió lạnh, vung lên từng đợt tuyết trắng. Sesshomaru dõi theo bóng lưng của cha mình, lấy một loại thanh âm bình tĩnh đến chết lặng nói ra yêu cầu của chính mình " Ta sẽ không cố thử nó. Nhưng trước khi đi, phụ thân ngài hãy để lại Tùng Vân Nha và Thiết Toái Nha cho ta. "
Mikazuki đứng sau thân cây cách đó không xa, yên lặng nhìn phụ tử hai người. Có những khoảnh khắc vĩnh viễn cũng không thể thay đổi, tỷ như giờ phút này.


⬅ Trước Tiếp ➡