⬅ Trước Tiếp ➡

Sesshomaru ???? Đôi mắt hổ phách trong suốt không tiếng động mở ra, tựa như lợi nhận đánh thẳng vào tâm hắn. Sesshomaru ngây người, thân thể vô thức cứng đờ.
Inuyasha dường như không có cảm giác được tâm trạng rối loạn của hắn, ngoan ngoãn cọ cọ lông tơ mềm mại bên má, im lặng tựa đầụ
Sesshomaru ánh mắt hơi nhu hòa xuống. Hắn cũng không biết lúc bán yêu ngoan ngoãn lại chọc người thương tiếc như vậy. Mikazuki ôn hòa cười, nhún vai " Điện hạ, ngài ôm hắn một chút đi."
Hài tử trong tay ôm chặt bình gốm không rời, thần sắc phảng phất u buồn không thuộc lứa tuổi của hắn. Sesshomaru cuối cùng không có ném trả hắn cho Mikazuki, trầm mặc ôm Inuyasha rời đi. Mikazuki không lập tức đi theo Sesshomaru, thâm ý nhìn miêu tộc rải rác xung quanh
" Chư vị, cám ơn buổi tiệc tối nay Sau chuyện này, hi vọng các ngươi tự rút kinh nghiệm cho mình. Hôm nay điện hạ tâm tình không tồi, không có động thủ với các ngươi. Nhưng mà.. "
Ánh mắt hắn trầm xuống, lạnh lẽo quét qua một lượt " Ta thì có "
" Không phải ai cũng có hai cái mạng, nên tự trân trọng một chút. "
" Nếu chư vị có kế hoạch gì mới, tốt nhất đừng để ta biết đến, bằng không.."
Ngân phát mỹ nhân tuyệt trần vung tay "Chờ ta biết được, các người đừng mong miêu tộc còn tồn tại trên đời này "
Yêu hỏa bùng phát, chiếu sáng một góc trời.
Chọn ảnh cho Sát điện hạ thật sự rất khó khăn a, bởi vì ngài ấy chính là đẹp không góc chết có được hay không?
============================================================
" Sesshomaru sama... "
" Sesshomaru sama "
Tiếng bước chân trong rừng dừng lại, có người nghiêng đầu lắng nghe. Bóng trắng len lỏi qua vài bụi cây thấp bé, dừng lại trước một gốc đại thụ.
" Jaken? " Mikazuki lau mồ hôi ^ ^|| " Mỗi lần ta tìm thấy ngươi đều xảy ra loại chuyện này là thế nào? "
Trên một cành cây to khỏe, Jaken bị một sợi dây đằng xanh biếc treo ngược đầu cành. Gậy Đầu Người rơi rụng dưới đất. Nhìn thấy Mikazuki, hắn nước mắt lưng tròng kể lể
" Là bọn mèo kia treo ta ở trên này. Mikazuki sama, làm ơn thả ta xuống. Sesshomaru sama lại không thấy đâu rồi "
X﹏X " Ngươi yên tâm " Người nào đó vung tay, yêu khí nhẹ nhàng cắt đứt dây trói " Hắn đã về lâu rồi. Ngươi rõ ràng là đi cứu ta, thế nào cuối cùng lại là ta cứu ngươi? "
Jaken không kịp phòng bị rơi thẳng xuống đất, đầu ếch quay cuồng. Hắn lảo đảo đứng dậy, nhặt lại Gậy Đầu Người liền muốn cuốc bộ đi về. Mikazuki bất đắc dĩ xách cổ hắn, tung người nhảy lên. Yêu khí tụ lại thành một đám mây dưới chân hắn, nhanh chóng lướt qua bầu trời.
Chờ đến lúc Mikazuki thả hắn xuống đất, Jaken hai chân phát run, không nói hai lời liền gục ngã. Vạn ác chi nguyên còn không có một chút áy náy nào, vòng qua hắn đi về phía gốc cây to lớn, đúng lúc thấy được mỹ cảnh hiếm có.
Ánh lửa bập bùng chiếu sáng một khoảng trống nhỏ, hắt lên mặt cỏ màu cam đỏ đặc trưng. Nguyệt quang ôn nhu ôm lấy mọi thứ, trượt dài trên mái tóc ngân bạch của thiếu niên tuấn mỹ. Hài tử thanh tú ngồi trên đùi hắn, nửa người dựa vào tầng lông tơ mềm mại. Cả hai an tĩnh ngồi đó, tựa như kiệt tác của thiên nhiên, đối lập lại hòa hợp.
" Ngươi còn muốn nhìn đến lúc nào? "


⬅ Trước Tiếp ➡