Chương 22
" Không nói? " Sesshomaru cười nhạt, cánh tay hơi động, độc khí lập tức tỏa ra " Ta đành tự tìm vậy. "
Hắn không cho bọn họ có cơ hội ngăn cản, Độc hoa trảo nhanh như thiểm điện đánh tới.
Cả năm người đồng loạt chính diện giao phong. Bốn đánh một, thế trận lại quỷ dị cân bằng. Toran không dám phân thần, sắc mặt ngưng trọng phối hợp đối chiến.
Đã sớm biết Sesshomaru không phải dễ đối phó, nhưng không nghĩ đến lại khó đến mức này. Cả bốn người bọn họ kết hợp cư nhiên chỉ có thể cùng hắn đánh ngang tay,không có một chút chuyển biến tích cực nào. Cái danh Yêu Vương của Sesshomaru quả nhiên không phải nói chơi. Kế hoạch hôm nay xem ra buộc phải thành công, bằng không, chờ lúc Sesshomaru cánh cứng rắn hơn, bọn họ chắc chắn phải chịu hậu quả lớn.
" Toran Cẩn thận "
Một giây mất tập trung của Toran mang lại hậu quả không nhỏ. Mắt thấy độc hoa trảo đã ở phía trước, Shuran không chút nghĩ ngợi chắn trước mặt nàng. Hắn không chút ngoài ý muốn bị đánh bay,thân thể to lớn nện xuống đất, ép ra một hố sâu trên mặt đất.
" Shuran "
Cả ba người còn lại ăn ý dừng tay, cùng xông đến chỗ Shuran. Sesshomaru ngược lại không có tiếp tục công kích bọn họ, chỉ lặp lại câu hỏi " Ta hỏi lần nữa, bọn họ đâu? "
" Ngươi..." Karan nặng nề thở dốc, nét mặt tức giận nhìn hắn " Ngươi có giỏi thì xuống địa ngục tìm bọn họ "
Jaken không biết từ đâu nhảy ra hùng hổ giơ gậy " Con mèo kia, ngươi dám nói vậy với Sesshomaru sama? "
Sesshomaru híp mắt nhìn bọn họ chật vật kéo Shuran lên, đầu ngón tay hơi giật nhẹ. Tia sáng màu xanh thong thả tụ lại trên đầu ngón tay, tỏa ra hơi thở nguy hiểm.
Ngay khi hắn chuẩn bị ra tay đem mạng sống bọn họ đều lấy, một cỗ yêu khí ngập trời kéo đến. Trong bóng tối, dường như có đôi mắt âm độc nhìn chằm chằm vào hắn, tiếng nói u u quỷ quyệt theo đó vang lên " Khặc khặc Tây quốc điện hạ, hoan nghênh ghé thăm Miêu tộc thánh địa. "
Quang điểm trong tay tiêu thất, Sesshomaru chậm rãi mở miệng
" Miêu tộc quốc chủ. "
============================================================
Giọng nói kia tựa hồ vô cùng vui vẻ, lần nữa gọi tên hắn " Sesshomaru điện hạ không cần so đo đám thuộc hạ đó của ta. Nếu đã đến, mời nhi tử duy nhất của Khuyển Đại Tướng dời bước đến tế đàn bên trong, để chúng ta có thể ngồi xuống tưởng niệm phong thái của Tây quốc quốc chủ. "
Sesshomaru trong lòng cười lạnh không dứt, khinh thường nhiều lời cùng con mèo già trong mắt hắn. Đi qua bên người Toran, hắn hơi dừng lại, rồi lại như không có việc gì đi tiếp. Chỉ có Toran run rẩy há miệng thốt không ra lời.
Hắn nói, món nợ này ta nhớ kỹ, chờ ta lấy xuống đầu con mèo già kia, kế tiếp chính là các ngươi.
Nàng cười khổ một tiếng, nâng tay che mắt. Có phải bước đi này của bọn họ đã sai rồi không? Nàng đột nhiên có dự cảm không tốt, giống như có chuyện gì đó rất trọng đại sẽ xảy ra, đối với bọn họ vô cùng bất lợi.
Jaken đi sau hiếu kỳ nhìn phản ứng của nàng, trong lòng đối Sesshomaru tôn sùng lại vèo vèo bay lên. Hắn lảo đảo ôm Gậy Đầu Người, mại đôi chân vừa nhỏ vừa ngắn đuổi theo
" Sesshomaru sama, đừng bỏ tôi lại "