⬅ Trước Tiếp ➡

Mikazuki dường như rất yêu cười, trên môi lúc nào cũng có nụ cười ôn hòa bao dung " Ta là thiên yêu được thiên địa dựng dục, trước khi sinh ra tình cờ bị ngọc Tứ hồn xuất thế phong ấn, cùng ngọc Tứ hồn cộng minh tồn tại. Nhờ có một tia yêu lực kia của ngài mới có thể thoát ra ngưng tụ chân thân. Ngài chính là chủ nhân của ta. "
Vu y nam tử bị tình thế kỳ lạ này chấn trụ, kinh ngạc " Sao có thể? Ta trông giữ ngọc Tứ hồn nhiều năm, chưa từng phát hiện trong ngọc Tứ hồn có linh hồn nào cả. "
Tử mâu nam tử chỉ là mỉm cười nhìn hắn.
Sesshomaru trầm mặc một lúc, đôi mắt gần như không có gì dao động, ngoại trừ chiến ý dạt dào sâu trong đáy mắt " Ngươi rất mạnh. "
Thừa nhận người khác mạnh hơn mình đối với hắn chưa bao giờ là khó khăn. Sesshomaru nhìn thẳng "người vô hại " Mikazuki " Đánh với ta."
".... A?"
Không biết có phải ảo giác hay không, vu y nam tử dường như nhìn thấy nụ cười của Mikazuki rắc một tiếng, sụp xuống, sau đó lại được thay bằng một nụ cười bất đắc dĩ.
Có vẻ giống trưởng bối nhìn nhà mình hài tử náo loạn vậy.
Mikazuki bất đắc dĩ nhìn trời " Vậy ngài thừa nhận sự tồn tại của ta? "
Sesshomaru cam chịu im lặng. Hắn để ý là một trận chiến, có thêm một người hay không cũng không ảnh hưởng gì đến hắn.
" Hảo. " Mikazuki thỏa hiệp " Bất quá, có thể đổi chỗ không, nơi này có hơi vướng bận. "
Vướng bận • vu y "..."
Sesshomaru không do dự đi mất.
Mikazuki cong mắt nhìn hai nhân loại còn đang hỗn độn trong gió, đưa ra một thứ. Vu y nam tử ngẩn người, bừng tỉnh cúi đầu " Đa tạ tiểu t... Khụ, Mikazuki sama. "
Người nọ khẽ cười, phi thân liền đi. Trong gió êm dịu dường như vọng đến câu nói " Thứ đó cũng từng là xiềng xích trói buộc ta mà thôi. Là nó phụ thuộc ta, không phải ta cần nó. "
Mãi cho đến khi hai "người" kia đã đi mất, vu y nam tử mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Ngọc Tứ hồn trong tay chưa bao giờ nặng nề đến vậy.
============================================================
Tây quốc.
Lăng Nguyệt Tiên Cơ Irasue dịch dịch cằm, chán chết thở dài " Ai nha, bảo bối nhi tử của ta lại chạy đi đâu rồi? Hắn thế nhưng bỏ ta một mình buồn chán như vậy. Ai, nỗi khổ của ta chỉ mình ta hiểu a "
Thị nữ xung quanh giật giật khóe miệng, yên lặng đem mình biến thành không khí. Nếu phu nhân trên mặt đừng có cười tươi như vậy, có lẽ lời nói của ngài sẽ có sức thuyết phục hơn.
Khuyển Đại Tướng nhìn mãi thành quen, mặt không đổi sắc chọc ngoáy nàng " Trên mặt ngươi có thể đau lòng thêm chút nữa. "
Hai vị lão phu thê mắt tóe lửa nhìn nhau, chuẩn bị xách vũ khí ra trận. Người hầu vừa tiến vào cũng bị không khí trong điện dọa run chân, đổ mồ hôi " Cái kia, phu nhân, điện hạ đã hồi cung rồi, còn "
" Nga, bảo bối nhi tử của ta đã về a? "
Irasue lập tức đứng dậy " Mau đem mấy thứ đã chuẩn bị ra."
Sau đó trừng mắt nhìn trượng phu nhà mình " Ta đi nhìn nhi tử "
Inu no Taisho không để ý nàng, tùy tiện nhấc chân đi.
Thị nữ nâng khay trong tay, vừa đi vừa run rẩy, quả thực khóc không ra nước mắt.
Phu nhân, đem thứ này cho điện hạ, ta sẽ không bị một roi đánh chết chứ? Ta là Sát điện hạ đã về nhà phân cách tuyến


⬅ Trước Tiếp ➡