⬅ Trước Tiếp ➡

Sesshomaru cũng không có vội vã chạy đến Miêu tộc. Hắn hoàn toàn không có lo lắng tên Mikazuki sẽ có chuyện gì. Bán yêu kia còn chưa tỉnh, hiển nhiên chỉ có chính Mikazuki tự mình chạy đi. Khiến hắn tức giận chính là lời uy hiếp của Toran, cùng với việc bọn chúng nhắc đến cha hắn một cách khiếm nhã. Nếu bọn chúng dám làm ra chuyện này, liền muốn có đủ đảm lượng chịu hậu quả.
Ta là Sát điện hạ nở nụ cười phân cách tuyến
Miêu tộc thánh địa.
Toran trợn mắt nhìn một tảng lớn đất đá được đưa đến trước mặt mình. Trên tầng đất này có một kết giới màu tím, bên trong có một bóng trắng nằm đó. Phần tóc trắng lộ ra ngoài chứng tỏ người nọ cũng không phải nhân loại bình thường. Trong tay người nọ ôm chặt một thứ, nhìn qua là một cái hài tử.
" Các ngươi cứ như đem người này khiêng đến? "
Thiếu nữ áo xanh Shunran bất đắc dĩ nói
" Không biết trên người kẻ này có thứ gì, khi ta để Shuran đem người khiêng về thì kết giới này xuất hiện, không cách nào đụng vào. Ta chỉ đành để Shuran khiêng cả mặt đất cùng về. "
Nam nhân to lớn bên cạnh gật đầu " Quả thật như vậy Ta vừa đụng vào người nọ thì bị kết giới này đả thương. "
Trên tay hắn là một mảnh cháy đen. Karan sờ sờ thương tích trên cổ, châm chọc cười
" Sesshomaru ngược lại bảo vệ người này thật tốt a "
→ → Không, ngươi hiểu lầm. Cái đó là tự người nào đó biến ra.
Đám người này còn muốn nói đến lúc nào đây? Cổ hắn muốn gãy vì tư thế này rồi. Hay không tiếp tục giả vờ nữa? Dứt khoát tỉnh lại luôn đi?
Mikazuki khổ trung mua vui nghĩ.
Cũng may Toran không có phụ lòng mong mỏi của hắn, ra hiệu cho Shunran
" Đem người cứu tỉnh Nếu không chạm được vào thì chúng ta đem người này về lại có nghĩa lý gì? "
Shunran bĩu môi, từ trong hư không lấy ra một đóa hoa năm màu, đem hương khí thổi vào trong kết giới. Trong mắt người khác, sau khi Shunran lấy đóa hoa ra được một lúc, bóng người trong kết giới khẽ động. Kết giới rung lên, chậm rãi biến mất.
Mấy người mừng thầm nhìn nhaụ Không nghĩ đến người nọ vừa tỉnh thì kết giới liền tiêu thất. Nếu biết liền dễ làm hơn nhiềụ
Karan tiến lên một bước, đem ngoại y nhấc lên, trong giọng nói giấu không nổi tò mò " Để ta xem một chút, loại nhân vật nào lại có thể đi theo tên khó ưa kia "
Vài tiếng hấp khí bé nhỏ vang lên. Karan miệng há hốc, ngoại y trong tay rơi xuống. Người nọ cau mày, chậm chạp mở mắt.
Đôi mắt tím biếc hơi mờ mịt, phảng phất còn chưa có hoàn toàn tỉnh táo. Người nọ nâng tay che mắt, dường như nghĩ đến điều gì, mạnh buông tay.
" Các người..."Mikazuki trang mô tác dạng giật mình, phản ứng đầu tiên
============================================================
Bốn người trao đổi ánh mắt, thống nhất gật đầụ Shouran hơi khom lưng, bắt lấy cằm ép hắn ngẩng đầu " Ngươi ngược lại rất lớn gan. Là Sesshomaru cho ngươi đảm lượng này? "
Người khác lại không nghĩ giống nàng, tỷ như Karan chẳng hạn. Mỹ nhân tóc đỏ hiểm hiểm cười, trong tay dấy lên một ngọn lửa nhỏ " Đem người này đến trước mặt hắn rồi giết chẳng phải liền có thể biết sao? "
Nói xong thì lưu manh vỗ nhẹ khuôn mặt Mikazuki. Đối phương lại chỉ cười nhạt một tiếng, ánh mắt xinh đẹp không kiêng nể nhìn nàng " Ngươi có thể thử a."
Toran không kiên nhẫn nghe tiếp theo bọn họ tranh cãi. Nàng quyết đoán ra lệnh


⬅ Trước Tiếp ➡