⬅ Trước Tiếp ➡

" Bán yêụ." Sesshomaru hơi nhíu mày, tự thân yêu khí xuất động " Chỉ như vậy liền mất khống chế, quả nhiên đủ vô dụng."
Yêu lực cường đại đem Inuyasha trấn áp một đầu, tiếng cốt cách bị đè ép vang lên. Mikazuki thấy tình huống không ổn, trên tay khẽ động. Viên ngọc trên cổ Inuyasha sáng lên, tỏa ra yêu lực nhu hòa. Dòng yêu lực này cẩn thận dẫn theo yêu khí của Sesshomaru, từng chút trấn an Inuyasha. Sesshomaru liếc nhìn hắn, không có ngăn cản.
Loại chuyện trấn an này, thứ cho Sesshomaru hắn lười động thủ. Đối với hắn, dùng cường lực trấn áp mới là ưu tiên hàng đầu, những chuyện khác đều dẹp sang một bên.
Yêu lực của Inuyasha yếu dần, chậm rãi rút lui. Màu đỏ trong mắt cũng lui xuống, trả lại con ngươi màu hổ phách xinh đẹp, thần thái trong sạch
============================================================
"Mẹ "
Inuyasha gần như thét lên, đôi tay run rẩy túm chặt y phục của Izayoi. Hắn không hiểu ý nghĩa của cái chết, nhưng không thể không sợ hãi mất đi thân nhân duy nhất. bàn tay của mẹ chậm rãi buông lỏng tay hắn,rơi xuống bên cạnh. Ngay cả thân thể cũng dần dần mất đi độ ấm, không có yêu thương vỗ về hắn như mọi khi.
"Oa..."
Hài tử ngây thơ khóc thảm thiết. Tiếng khóc thấu tâm quanh quẩn bên tai. Sesshomaru đột nhiên cảm thấy một cỗ phiền táo dâng lên, tựa như cái ngày hắn tiễn đưa phụ thân mình rời đi. Sát điện hạ khó chịu vung tay, xoay người liền ra khỏi viện.
Hắn cần phát tiết một chút.
Đồng dạng chính là tình cảnh của Inuyasha lúc này.
Mikazuki tự thân trầm mặc. Cái chết của Izayoi nguyên nhân lớn nhất chính là sơ sẩy của hắn, bản thân hổ thẹn không thôi. Nhìn hài tử khóc đến khản tiếng, hắn không có lên tiếng khuyên nhủ, chỉ yên lặng chờ hắn phát tiết xong.
Tiếng khóc dần nhỏ đi, chỉ còn từng tiếng nức nở đè nén. Inuyasha vụng về gạt nước mắt, hoang mang nhìn di thể mẫu thân
" Mikazuki sama... "
" Ân? " Mikazuki thận trọng đặt Izayoi xuống, ôm Inuyasha vào lòng. Hắn cẩn thận hôn lên trán hài tử, nhẹ giọng nói " Nhị điện hạ, mau tạm biệt mẫu thân ngài. Nàng ra đi rất yên bình đâụ "
Inuyasha cắn môi, khẽ nức nở " Mẹ, tạm biệt "
Mikazuki không đành lòng nhắm mắt, phất tay. Yêu hỏa màu tím bùng lên, chậm rãi bao lấy di thể Izayoi. Inuyasha không có tiếp tục khóc, chỉ lẳng lặng nhìn ngọn lửa thiêu đốt thân thể mẹ. Có hư ảnh mờ nhạt hiện ra trong ngọn lửa, Inuyasha không thấy, nhưng Mikazuki lại nhìn rất rõ ràng.
Linh hồn của Izayoi.
Nguyện cầu ngươi có thể an nghỉ.
Hài tử trong lòng đột nhiên ngẩng đầụ Mikazuki hơi chuyển mắt, liền thấy hắn đang nhìn mình.
"Mikazuki sama..." Inuyasha buồn bã hỏi " Có phải mẹ đi gặp cha rồi không? "
Thời gian dài sống trong thế giới của nhân loại, Inuyasha cũng dần biết một vài thứ. Những hài tử xung quanh không cùng hắn chơi đùa, Inuyasha liền chỉ đứng từ xa nhìn bọn họ ngoạn nháo. Mỗi khi hài tử nào có cha mẹ không may " đi " mất, chúng đều sẽ được người khác nói cho cha mẹ đã đi gặp thân nhân ở xa. Inuyasha ngoại trừ mẹ mình, cũng chỉ biết có một người cha chưa từng gặp, thường hiện hữu trong lời ru của mẹ. Mỗi khi hắn nhắc đến cha, mẹ đều sẽ không cười nữa, chỉ dùng trầm mặc đáp lại hắn.
Mikazuki lời nói nghẹn lại ở yết hầu, thế nào cũng nói không ra. Mãi đến khi yêu hỏa tắt rụi, hắn mới thì thầm
" Ta cũng không biết. "


⬅ Trước Tiếp ➡