Chương 10
Yêu quái này vốn chỉ do oán khí của nhiều yêu quái chết đi tạo thành, vốn chỉ lảng vảng trên núi hoang. Cho đến ba năm trước, nó nghe được các yêu quái khác truyền nhau chuyện có một cái bán yêu mang huyết thống đại yêu sinh sống tại nơi này. Kết giới bên ngoài khiến yêu quái sợ hãi trong mắt nó không là thứ gì. Nó mất ba năm chuẩn bị cho ngày hôm nay, đương nhiên sẽ không để thất thủ.
Izayoi khiếp sợ phát hiện yêu quái kia thế nhưng có thể xuyên qua tầng kết giới kia. Nàng không kịp nghĩ nhiều hơn, đem Inuyasha buông xuống " Inuyasha, mau chạy khỏi chỗ này Nhanh "
Izayoi chỉ cảm nhận được có một cánh tay túm lấy nàng, một cỗ mùi tanh hôi đến gần. Tiếp theo, cả người nàng bay lên, văng ra khỏi nhi tử, tầng tầng va chạm vào gốc anh đào cách đó không xa.
" MẸ "
Nàng nghe thấy tiếng nhi tử kêu khóc, có tiếng bước chân nho nhỏ lao về phía nàng. Trước mắt mờ ảo, Izayoi nhìn thấy bóng đỏ phác vào người nàng.
" Mẹ " Inuyasha hoảng hốt ôm lấy mẹ mình, khuôn mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt cùng hoảng sợ. Yêu quái chậm rãi lại gần, móng vuốt sắc bén chói mắt Izayoi. Nó vươn trảo, thanh âm như ma quỷ thốt ra " Muốn trách liền trách ngươi không nên sinh ra trên đời này, bán yêu "
Izayoi trợn to mắt, bản năng người mẹ đem nàng vực dậy, ôm chặt lấy con mình.
Trước mắt trong chốc lát tối sầm, Inuyasha chỉ kịp cảm nhận vòng tay mảnh khảnh mà an toàn của mẹ, cùng với tiếng lợi trảo cắt vào da thịt. Có chất lỏng ấm áp bắn lên mặt hắn, màu đỏ chói mắt cùng mùi tanh nồng quanh quẩn bên mũi.
Không gian tựa như ngưng đọng trong thời khắc ấy. Yêu quái một kích chưa đắc thủ, chậc một tiếng " Nữ nhân này... Thật phiền phức "
" Inuyasha... " Izayoi yếu ớt gọi, thanh âm gần như không thể nghe thấy. Vết thương trên lưng không ngừng đổ máu, có chướng khí theo miệng vết thương đi vào cơ thể, từng giây từng phút ăn mòn sinh mệnh nàng " Maụ.. chạy đi.... "
Hài tử trong ngực không có lấy một động tĩnh. Izayoi không kịp nói thêm, trơ mắt nhìn bản thân lần nữa bị ném ra ngoài. Tiên huyết từ trong miệng nàng trào ra, thấm đẫm một mảnh cỏ xanh.
" Inuyasha... "
" Mẹ... " Mái tóc bạc che đi đôi mắt, nhìn không ra biểu tình. Máu tươi theo cằm hắn nhỏ giọt xuống đất, khiến khuôn mặt non nớt thêm vài phần quỷ dị. Inuyasha không động đậy, trong miệng không ngừng phát ra âm tiết rời rạc " Mẹ... mẹ... "
Dọa sợ? Yêu quái cười khẩy. Quả nhiên chỉ là một cái bán yêụ
Hắn rất nhanh liền cười không nổi. Xung quanh áp lực không ngừng tăng lên, một cỗ yêu khí khiến kẻ khác sợ hãi không trong dự triệu lan tràn. Màu bạc yêu khí lấy hồng y nam hài làm trung tâm, cuồn cuộn dâng lên không dứt. Yêu quái biến sắc, dữ tợn nhìn Inuyasha " Chẳng lẽ là nó? "
Inuyasha đứng lên, chầm chậm đi về phía trước. Đầu hắn cúi xuống, môi mấp máy " Sao ngươi dám?.... Sao ngươi dám? "
Yêu quái theo bản năng lui bước, đề phòng nhìn hài tử chỉ có dáng vẻ 5 6 tuổi này. Inuyasha mạnh ngẩng đầu, quát to " Sao ngươi dám tổn thương mẹ ta? "