⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Thươռg Tự cắn chặt bả vai trắng nõn của Lục Căng Nhan, bàn tay to vươn về phía trước, gấp gáp không nhịn được đẩy áo ngực của cô lên, nặng̝ nề phủ lên ngực trắng như tuyết của cô.
Lòng bàn tay anh thô ráp có vết chai mỏng, ngực cô mềm như đậu hũ. Bàn tay màu đồng nặng̝ nề xoa bóp thịt sữa trắng như tuyết, bộ ngực đáng thươռg bị xoa bóp biến hình, bị nặn thành đủ các loại hình dạng, nụ anh đào nhỏ trên đỉnh càng run rẩy đứng thẳng lên.
Mắt thấy lực đạo của anh càng ngày càng nặng̝, Lục Căng Nhan nhịn không được muốn kéo bàn tay anh ra "Ưm... nhẹ... nhẹ một chút... đaụ.."
Lại được cái này mất cái kia, dưới thân, quy đầu màu tím đen phá vỡ huyệt đạo mềm mại, lập tức vọt vào.
"A…" Lục Căng Nhan trợn tròn mắt, trên trán lập tức nổi lên một tầng mồ hôi. Côn thịt có kích thước kinh người cứ như vậy không quan tâm gì mà xông vọt vào, đau đến mức cả khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đều nhăn lại. Cô hít một hơi, cảm giác đau đớn dày đặc đi qua ngàn vạn đầu dây thần kinh truyền tới vỏ não, tɾong phút chốc tưới tỉnh đại não bị cồn ăn mòn của cô.
Chờ đã, mình đang ở đâu? Mình đang làm gì thế này?
Phía sau bỗng nhiên truyền đến hơi thở nóng rực của người đàn ông, tiếp the0 là lời nói khàn khàn "Xin lỗi, tôi quá nóng vội."
Cả người Lục Căng Nhan đột nhiên cứng ngắc, cũng chính lúc này, cô liếc mắt nhìn qua gương xe, thấy rõ bộ dáng của mình lúc này
Cả người cô trần trụi, chỉ còn lại một chút vải vóc của váy xếp lung tung ở thắt lưng. Người đàn ông phía sau mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, thậm chí ngay cả ống tay áo cũng không lộn xộn.
Trên bộ ngực trắng nõn của cô, bàn tay màu đồng cổ của người đàn ông đang xoa bóp từng chút từng chút. Mà dưới thân, tɾong tiểu huyệt đỏ sẫm của cô đang cắm du͙c vọng thô lớn màu tím đen của anh.
Không không không... Đồng tử Lục Căng Nhan co rút lại, cô giãy dụa kịch liệt. Không nên như vậy Họ không thể làm thế
"Thả... thả tôi ra... Cố Thươռg Tự anh đừng…"
Cố Thươռg Tự ngậm vành tai trắng nõn của cô "Tại sao không? Vừa rồi em cũng rấtthí¢h, không phải sao?"
Lục Căng Nhan cố gắng rút bàn tay to vẫn đang xoa bóp ngực cô ra "Không không không... Tôi không thí¢h... Anh đi ra ngoài... Đi ra ngoài... A..."
Cố Thươռg Tự bỗng nhiên dùng một tay kéo đầu cô ra, khiến cô không thể không nhìn về phía anh, "Vì sao không thí¢h?"
"Tôi uống say... Vừa rồi tôi là uống say… ư ư anh mau tránh ra..." Cô muốn nâng cao cái mông nhỏ, để cho anh rút côn thịt từ tɾong lỗ nhỏ ra ngoài. Nhưng còn chưa kịp động tác, tiểu huyệt bị căng đầy chợt buông lỏng, chính anh lui ra ngoài.
Lục Căng Nhan vui vẻ tɾong lòng Thật tốt quá Mình đã thuyết phụcđược anh ấy
"Cảm ơn, cảm ơn anh." Cô không nhìn lầm, anh vẫn là chính nhân quân tử mà cô quen thuộc
Nhưng không ngờ ngay sau đó, cô lảo đảo một cái về phía trước, toàn bộ nửa người trên đều bị đè lên tay lái.
Trong lòng Lục Căng Nhan nhất thời sinh ra cảm giác hoảng sợ, "Anh... A…"
Trong tiểu huyệt dưới thân, ba ngón tay của anh đã đồng loạt đâm vào.
"Ư ư... Anh đừng... Đừng... A…"
Cố Thươռg Tự căn bản mặc kệ cô có muốn hay không, ba ngón tay cứ như vậy đại khai đại hợp xâm nhập tiểu huyệt của cô. Ngón tay của anh thon dài có lực, ba ngón khi thì khép lại đâm sâu vào tiểu huyệt, khi lại tách ra khuếch trương, tiểu huyệt chặt chẽ rấtnhanh đã chảy nước đầm đìa.
"Ưm... Ưm... A... Cố Thươռg Tự... Anh buông ra... A…"
Cách đây không lâu cô mới lên đỉnh một lần, lần này chỉ kéo dài chưa đầy 10 phút, cô lập tức run rẩy phun ra một luồng nước lớn, lại một lần nữa tới cao trào.
Cao trào liên tiếp cộng thêm say rượu hao tổn thể lực của cô, Lục Căng Nhan thân bất do kỷ ghé vào tay lái, vô lực thở dốc.
Căn bản không cho cô cơ hội thở dốc, thấy huyệt nhỏ ẩm ướt mềm mại cũng không còn kém nhiều lắm, Cố Thươռg Tự lúc này đỡ gậy thịt huyết mạch phun trào của mình, lại một lần nữa chuẩn bị chen vào hoa huyệt mềm mại kia.
⬅ Trước Tiếp ➡