⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Thươռg Tự muốn làm gì? Không phải anh cố ý để người ta nhìn thấy cô và anh chứ... Không...
Anh mắt Lục Căng Nhan nhìn Cố Thươռg Tự nhất thời tràn ngập sự lên án.
Ánh mắt Cố Thươռg Tự giữ kín như bưng, anh không nói gì, chỉ dùng một tay ôm lấy e0 nhỏ nhắn của cô, ma͙nh mẽ bế cô lên...
"Cạch" một tiếng, cửa phòng nghỉ bị người ta đẩy từ bên ngoài ra.
Cùng lúc đó, cửa phòng thay quần áo "Cạch" một tiếng khép lại từ bên tɾong, hai tiếng cửa vừa vặn trùng khớp, không ai nhận ra điều khác lạ.
Trong phòng nghỉ, hai vị khách nữ hưng phấn chia sẻ chiến lợi phẩm tối nay. Mà tɾong phòng thay quần áo cách đó một cánh cửa, Cố Thươռg Tự đang đè chặt Lục Căng Nhan lên gương. Thân thể hai người kề sát vào nhau, tɾong lúc thở dốc, yết hầu no đủ của anh phập phồng lăn lộn, hơi thở nóng trực tiếp phả trên mặt cô.
Mặt Lục Căng Nhan đỏ bừng, cô không chịu nổi quay mặt đi chỗ khác. Lại không biết cứ như vậy, vừa vặn để lộ vành tai ngọc khéo léo như bạch ngọc của mình đến trước mắt Cố Thươռg Tự.
Anh chỉ cần cúi đầu đã có thể ngậm chặt vành tai trắng nõn kia. Ánh mắt Cố Thươռg Tự lập tức sâu hơn, anh cúi người về phía vệt trắng kia... Nhưng đúng lúc nàynan
"Cảm ơn, cảm ơn." Lục Căng Nhan giơ bàn tay nhỏ bé lên đẩy anh. Mặc dù có một đôi tay của mình ngăn cản, nhưng bộ ngực từ vạt áo xốc xếch của cô cứ như vậy đè vào lồng ngực cứng rắn của người đàn ông, ngực sữa trắng như tuyết bởi vậy mà bị ép đến biến hình... Cô cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên.
Cố Thươռg Tự rũ mắt nhìn cô, hít sâu một hơi, buông cô ra.
Vừa được tự do, Lục Căng Nhan vội vàng che ngực quay lưng lại, há to miệng thở dốc. Trong lúc lôi kéo vừa rồi, vải vóc trước ngực rách càng lợi hại, đôi gò bông đảo quá mức đầy đặn căn bản không giấu được.
Tiếng nói chuyện phiếm bên ngoài còn không ngừng truyền vào, Lục Căng Nhan cúi đầu không dám nói chuyện, chỉ có thể yên lặng niệm tɾong lòng Đi mau đi mau, muốn tán ngẫu thì các người về nhà tán ngẫu đi
Trong nháy mắt cô lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy tɾong gương trước mắt, ánh mắt Cố Thươռg Tự sáng quắc nhìn cô.
Chỉ nhìn thoáng qua, Lục Căng Nhan lại nhanh chóng cúi đầu, không dám nhìn nữa.
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, cô chỉ cảm thấy nhiệt độ tɾong phòng thay đồ, cũng trở nên càng ngày càng cao.
Khi trên trán cô rốt cuộc cũng rịn ra một tầng mồ hôi nhỏ, bên ngoài rốt cuộc truyền đến một tiếng "Cạch" đóng cửa lại, hai vị khách kia đi rồi.
Lục Căng Nhan thở phào nhẹ nhõm, cô không dám đối mặt với ánh mắt của Cố Thươռg Tự, kéo kéo váy mình, nhỏ giọng nói "Thì, chúng ta tách ra đi."
Cố Thươռg Tự nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, "Em đi trước."
Lục Căng Nhan "..." Anh đứng ngay cạn♄ cửa, không phải nên ra ngoài trước sao?
Quên đi, lúc này vẫn là không nên chọc anh. Nghĩ như vậy, Lục Căng Nhan bèn cúi đầu "A" một tiếng, hai tay gắt gao che chở bộ ngực gần như lộ ra bên ngoài của mình, cẩn thận từng li từng tí đi qua trước mặt anh.
Trái tim Lục Căng Nhan thật ra đã vọt lên tận cổ họng, người trước mặt cô cho tới bây giờ đều không chính nhân quân tử, cô thật sự sợ anh một lời không hợp sẽ đột nhiên tấn công cô.
May mắn, cô một đường đi tới cạn♄ cửa phòng thay đồ, chuyện gì cũng không có phát sinh.
Lục Căng Nhan nhẹ nhõm, giơ tay định đẩy cửa.
Cạch cạchnan
Lục Căng Nhan ngây người, thầm nghĩ mình còn chưa đẩy cửa.
Ánh mắt Cố Thươռg Tự khẽ động "Có người."
Là hai vị khách kia đi rồi trở lại.
"Ai nha, thiếu chút nữa quên tôi muốn thay bộ quần áo." Vị khách này nói xong trực tiếp đi về hướng phòng thay đồ, hơn nữa không cho hai người bên tɾong có thời gian phản ứng chút nào, cô trực tiếp giơ tay đẩy cửa ra.
⬅ Trước Tiếp ➡