Câu hỏi này của Cố Thươռg Tự thật ra rấtcó linh tính, anh dùng từ "chọn".
Là lý giải thành "Vì sao chọn Cố Diệp để kết giao", hay là "Vì sao chọn Cố Diệp yểm trợ cho cô", đều có thể được, phụ thuộc vào người muốn hiểu the0 hướng nào.
Lục Căng Nhan hít sâu, mỉm cười "Bởi vì người trẻ tuổi chúng tôi có chủ đề chung."
Lần này đổi thành Cố Thươռg Tự hít sâu, hồi lâu, anh thở dài một tiếng "Em thật đúng là cách chọc giận tôi như thế nào."
Giọng nói hàm chứa sự bất đắc dĩ nhàn nhạt, lại giống như mang the0 cưng chiều không thể kiềm chế.
Lục Căng Nhan kinh ngạc nhìn anh, đời trước hai người vẫn là vợ chồng nhựa, có tôn trọng lẫn nhau, nhưng cưng chiều?
Không tồn tại.
Cọ hai năm cũng không thể cọ ra tia lửa tình yêu, đời này mới ngắn ngủi vài ngày anh đã cưng chiều cô? Vẫn là nằm mơ tương đối nhanh đi.
Cho nên, tất nhiên là ảo giác của cô
Lục Căng Nhan đang suy nghĩ một chút có hay không, bất thình lình một đứa bé gấu hì hì ha ha chạy tới, "Ba" một cái nhào vào trên đùi cô, lớn tiếng kêu "Chị "
Cả người Lục Căng Nhan giật mình, tầm mắt chậm rãi dời xuống, thấy kem tɾong tay đứa nhỏ này trực tiếp trút lên cánh tay cô.
"Xin lỗi xin lỗi "
Cha mẹ bé gấu liên tục xin lỗi.
Sắc mặt Lục Căng Nhan tuy kho" coi, nhưng sao có thể so đo với một đứa trẻ? Đang muốn nuốt khẩu khí này nói không sao, cổ tay lại đột nhiên căng thẳng bị Cố Thươռg Tự kéo qua.
Cánh tay màu đồng cổ của người đàn ông đan xen với cổ tay trắng nõn của cô gái, anh lấy từ tɾong túi ra một chiếc khăn tay màu xanh đậm, tinh tế giúp cô lau đi kem còn sót lại trên cánh tay. Động tác của anh chậm rãi, khí thế quanh thân không giận mà uy, dẫn tới cha mẹ đứa nhỏ càng thêm áy náy, "Còn không mau xin lỗi chị "
Gấu nhỏ rốt cuộc ỉu xìu nói "Em xin lỗi chị xinh đẹp..."
Một nhà ba người rấtnhanh ngượng ngùng rời khỏi nhà hàng.
Lục Căng Nhan bên này bỗng nhiên "Phốc xuy" một tiếng bật cười, "Cảm giác vừa rồi anh giống như phụ huynh tôi."
Rõ ràng cái gì Cố Thươռg Tự cũng không nói, nhưng rấtkỳ quái, cô có cảm giác như là mình có chỗ dựa, thoáng một chút ủy khuất trước đó lập tức được xoa dịụ
Cố Thươռg Tự ngước mắt nhìn cô một cái, "Lại thay đổi kiểu nói tôi lớn tuổi?"
Lục Căng Nhan giơ hai tay thề "Tuyệt đối không phải "
Cố Thươռg Tự "Đừng nhúc nhích."
Một cánh tay nhỏ của cô còn đang cầm tɾong tay anh, quần áo mùa hè mặc ít, anh dùng khăn tay lau chùi, ngón tay có lớp chai mỏng lơ đãng cọ qua da thịt mềm mại của cô, mang the0 từng trận tê dại cùng ngứa ngáy. Lục Căng Nhan run lên, bên tai lặng lẽ đỏ ửng.
Anh ta có quyến rũ mình phải không?
Nhất định là vậy, hồ ly tinh này
Giống như để xác minh suy đoán của cô, Cố Thươռg Tự đột nhiên đưa tay dò xét khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Lục Căng Nhan the0 bản năng ngửa ra sau, ngón tay Cố Thươռg Tự lập tức lau sach, "Trên mặt cũng dính." Anh bình thản nói.
"À à." Tự giác sợ bóng sợ gió, Lục Căng Nhan hành động nhanh hơn đầu óc, đưa khuôn mặt lại gần, "Hả."
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc đột nhiên tới gần, cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng cong lên, hô hấp của Cố Thươռg Tự bỗng nhiên cứng lại. Đầu ngón tay anh cuộn tròn, đang định giơ tay lên lần nữa, Cố Diệp và Diệp Tích Tích đã cùng nhau trở về.
Cố Thươռg Tự không dấu vết lui ra, bốn người đều tự ngồi xuống.
Cố Diệp vừa lúc ngồi ở bên tay trái Lục Căng Nhan, chú ý tới sắc mặt của anh không tốt lắm, cô the0 bản năng ân cần hỏi "Anh làm sao vậy?"
Cố Diệp nhìn cô một cái, đột nhiên giơ tay lên.
Lục Căng Nhan chỉ cảm thấy trước mắt chợt tối sầm, sau đó, ngón tay thô ráp lướt qua khuôn mặt non nớt của cô.
Tay Cố Diệp vừa chạm đã thu lại "Trên mặt cô có kem."
Lục Căng Nhan há miệng, cô có thể cảm nhận được rõ ràng, ánh mắt Cố Thươռg Tự đột nhiên trầm xuống.