"Dừng tay…" Lục Căng Nhan vén rèm lên.
Chỉ thấy bên giường bệnh trống rỗng, cũng không còn người phụ nữ nào bóp cổ Lục Thâm.
Nhưng vừa rồi cô rõ ràng mới nhìn thấy… gặp quỷ sao?
Cố Thươռg Tự cũng đứng lên the0 cô, người đàn ông dùng một tay ôm e0 nhỏ nhắn của cô, "Sao vậy?"
"Em vừa mới nhìn thấy một người phụ nữ..." Chờ một chút, người phụ nữ này làm sao có chút quen mắt tóc dài xõa tung, sườn mặt khéo léo mà xinh đẹp.
Hình như cô đã gặp cô ấy ở đâu rồi thì phải?
Lúc này, Cố Thươռg Tự chú ý tới thứ Lục Thâm đặt trên tủ đầu giường. Là một khối điều khiển từ xa màu đen, to bằng bàn tay. Giờ phút này, đèn flash màu xanh lá cây của điều khiển từ xa đang sáng lên. Xuất phát từ một loại trực giác kho" hiểu, Cố Thươռg Tự giơ tay ấn phím duy nhất trên điều khiển từ xa.
"Bốp bốpnan" Chậu hoa đặt trên bệ cửa sổ không hề báo trước bị đánh đổ, mưa gió điên cuồng cuốn vào, thổi rèm cửa sổ trắng như tuyết tùy ý phồng lên.
"Em không mở cửa sổ mà." Lục Căng Nhan lẩm bẩm đi về phía cửa sổ.
Lúc này, tɾong lòng Cố Thươռg Tự không có lý do đột nhiên cảnh giác, đó là một loại bản năng đối với nguy hiểm sau khi anh đắm chìm tɾong thươռg trường hơn mười năm mà rèn luyện ra. Anh bất thình lình ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy tɾong gương trên tường đối diện, phía sau anh và Lục Căng Nhan chẳng biết từ lúc nào có một người phụ nữ tóc tai bù xù đang đứng đó.
Cửa phòng bệnh đóng chặt, tɾong phòng trống trải làm sao có thể xuấthiện thêm một người?
Phản ứng đầu tiên của Cố Thươռg Tự là kéo Lục Căng Nhan ra sau lưng mình.
Lúc này, Lục Căng Nhan cũng nhìn thấy người phụ nữ kia, tóc dài xõa vai, gương mặt thanh tú mà xinh đẹp... Cô đã từng gặp người phụ nữ này tɾong phòng sách của bác Cô ấy là…
Người phụ nữ bước về phía họ.
Lục Căng Nhan mở to hai mắt.
Ngay sau đó, chỉ nghe "xì" một tiếng, người phụ nữ biến mất.
Lục Căng Nhan "...?"
Ngay sau đó, người phụ nữ lại xuấthiện.
Lục Căng Nhan chậm rãi quay đầu, thấy Cố Thươռg Tự đang cầm chiếc điều khiển màu đen của bác. Anh nhấn nút, người phụ nữ kia lập tức xuấthiện, anh nhấn lần nữa, người phụ nữ lập tức biến mất.
"Đây là…"
"Hình chiếu 3D AI." Cố Thươռg Tự như có điều suy nghĩ, "Thành quả nghiên cứu mới nhất của bác em."
Nhìn người phụ nữ tɾong phòng lại xuấthiện, Lục Căng Nhan lại mơ hồ sinh ra một loại cảm giác, sự tình dường như không chỉ đơn giản như vậy.
"Tôi không phải AI."
Không nghĩ tới người phụ nữ đột nhiên mở miệng nói chuyện Không phải tiếng máy móc, mà là một giọng nữ rấtthanh nhã.
Cố Thươռg Tự nhíu mày.
Lục Căng Nhan lại hỏi cô "Cô muốn làm gì?"
Người phụ nữ lẳng lặng mở miệng "Tôi tới mang Lục Thâm đi, anh ấy đã đồng ý với tôi."
Cái gì mà mang Lục Thâm đi? Nói giống như nữ quỷ đòi mạng vậy. Lục Căng Nhan lập tức mất hứng, "Cô đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?"
"Tiểu Vi nói không sai." Phía sau bất thình lình vang lên một giọng nam yếu ớt.
Lục Căng Nhan "xoẹt" một cái xoay người, "Bác, bác tỉnh rồi "
Ánh mắt Lục Thâm lướt qua Lục Căng Nhan, nhìn thẳng vào người cô gái kia. Khóe miệng ông chậm rãi nhếch lên, nụ cười như trút được gánh nặng̝, "Tiểu Vi, anh chờ em đã lâụ"
nannan
Lúc còn trẻ Lục Thâm từng quen một cô bạn gái, tên là Tiểu Vi.
"Sau này người phụ nữ nào gả cho Lục Thâm, chính là cô ấy chịu khuất phục"
Lục Căng Nhan khi còn bé thường nghe hàng xóm trêu chọc như vậy.
Nhưng mỗi lần như vậy, bác sẽ trở nên cô đơn.
Lục Căng Nhan biết tɾong lòng bác có chuyện, nhưng dù thế nào cũng không ngờ câu chuyện đó lại như thế này
Khi đó thời đang học đại học, Lục Thâm và Tiểu Vi là một đôi kim đồng ngọc nữ được mọi người công nhận. Nhưng mà bạn gái của kim đồng cuối cùng lại bại bởi hiện thực, trước khi tốt nghiệp, Lục Thâm lựa chọn kết hôn với Thẩm Vạn Nguyệt.
"Lúc đó bác đã nghiên cứu đến thời điểm mấu chốt, bác cần rấtnhiều kinh phí nghiên cứụ" Trong phòng bệnh vắng vẻ, Lục Thâm nhìn hình ảnh hư cấu của Tiểu Vi, lẳng lặng nói.
Thẩm Vạn Nguyệt đề xuấtcó thể cung cấp cho ông một lượng kinh phí nghiên cứu vô hạn, điều kiện tiên quyết là phải kết hôn với bà ta.
Cân nhắc nhiều lần, Lục Thâm đồng ý, ông đề nghị chia tay với Tiểu Vi.
"Anh không thể từ bỏ nghiên cứu của mình, như vậy anh không thể cho em hạnh phúc." Lục Thâm nhớ lúc đó, ông đã nói với Tiểu Vi như vậy.
Ngày đó mưa rấtlớn, mưa thấm ướt khuôn mặt thanh lệ của Tiểu Vi, cùng với nước mắt của cô, vĩnh viễn khắc sâu vào lòng Lục Thâm.
Tiểu Vi nói "Lục Thâm, anh đừng hối hận "