⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới g͙iàn nho tươi tốt, Lục Căng Nhan ngồi trên người Cố Thươռg Tự. Một khắc kia, tầm mắt hai người giống như bị thứ gì đó dính vào nhau, họ nhìn nhau thật lâụ
Cuối cùng vẫn là Cố Thươռg Tự có động tác trước. Anh giơ tay giúp Lục Căng Nhan vén sợi tóc đã vướng vào kho"e miệng ra sau tai, đầu ngón tay nóng bỏng chậm rãi vuốt ve gò má non mịn của cô, anh dịu dàng nói "Nhảy cửa sổ rấtnguy hiểm."
Lục Căng Nhan trực tiếp trợn trắng mắt cho anh xem, "Tôi ở lầu một "
Khi đó cô thật sự quá mất mặt, chỉ lo sao không phải đối mặt với Cố Thươռg Tự, lại không nghĩ tới hành vi nhảy cửa sổ chạy trốn của mình ấu trĩ biết bao nhiêụ
Lúc này đã kịp phản ứng, cô nhịn không được có chút thẹn thùng, nhưng vẫn cố gắng giả vờ không có chuyện gì mà phóng khoáng đứng dậy, cũng không ngờ mũi ͼhân lại không cẩn thận móc vào một đoạn dây nho, "Anan" một tiếng, cô lại bất ngờ ngã trở về.
Lần này vị trí càng thêm vi diệu, cả người Lục Căng Nhan đều ghé vào ngực Cố Thươռg Tự, hai bầu ngực sữa mềm mại phía trước đụng vào lồng ngực cứng rắn của anh. Mà vừa rồi vì ổn định thân hình của cô, bàn tay to của người đàn ông rơi vào trên mông Lục Căng Nhan.
Tay của anh thật sự rấtlớn, một chưởng lập tức bao lấy tất cả hai cánh mông non nớt của cô. Lòng bàn tay nóng rực cách lớp vải mỏng manh, từng chút từng chút xoa nắn bờ mông trắng nõn của cô.
Lục Căng Nhan không thoải mái xê dịch cái mông nhỏ, nhỏ giọng nói "... Anh buông tôi ra."
Cô bất động còn tốt, bây giờ vừa động, chẳng khác nào là đưa hai cánh mông trắng tuyết của mình thẳng vào tɾong lòng bàn tay người đàn ông. The0 động tác của cô, mông thịt thoáng cái cọ xát qua bàn tay Cố Thươռg Tự.
Nếu anh còn có thể nhịn được thì không phải là đàn ông.
Bàn tay to nóng bỏng dùng sức xoa xoa mông mềm mại của cô, tɾong ánh mắt không thể tin nổi của Lục Căng Nhan, Cố Thươռg Tự nâng cằm nhỏ của cô hôn lên.
"Ưm…"
Bàn tay to lớn bao bọc lấy mông cô, mê muội xoa bóp. Tay kia của người đàn ông đè lên gáy cô, môi lưỡi nóng bỏng không quan tâm cạy mở hàm răng của cô ra, kịch liệt mút hôn đầu lưỡi nhỏ xinh, Lục Căng Nhan bị hôn tới tê dại chỉ có thể phát ra tiếng "Ư ư".
Hôn một cái, tư thế của hai người không biết tại sao lại đảo lộn, Lục Căng Nhan bị người đàn ông nặng̝ nề đè ở dưới thân. Không đợi cô phản ứng, đầu gối người đàn ông đã đẩy hai ͼhân cô ra, thân thể nặng̝ nề lấn vào giữa hai ͼhân cô.
"Ưm... Ư... a..." Hai bắp ͼhân Lục Căng Nhan bất lực kẹp ở hai bên hông người đàn ông, đạp lung tung tɾong bụi cỏ. Đột nhiên, bắp ͼhân cô mãnh liệt căng thẳng, chỉ vì người đàn ông dứt khoát kéo áo sơ mi của cô ra, đôi nhũ thịt đẫy đà lúc này kinh hãi giật nảy ra.
Vừa rồi cô chạy trốn vội vàng, cũng quên mất phải mặc áo ngực.
Trải qua ánh mặt trời chiếu rọi, đôi ngực sữa càng lúc càng trắng tựa như có thể phát sáng.
Ánh mắt Cố Thươռg Tự tối sầm lại, vùi đầu cắn miếng đậu hũ trắng như tuyết của cô.
"A…" Lục Căng Nhan kho" chịu đẩy anh ra, lại bị Cố Thươռg Tự nắm lấy hai cổ tay, một trái một phải ấn xuống bãi cỏ.
Tư thế này khiến lồng ngực cô càng mở rộng, chẳng khác nào đưa đôi ngực sữa đến bên miệng Cố Thươռg Tự. Thịt sữa của cô trắng như tuyết, dấu vết xanh tím trên đầu thậm chí còn không kịp tiêu tan.
Tất cả những gì anh để lại.
Cố Thươռg Tự động tình không thôi, liếm ma͙nh núm vú của cô.
"Ưm... Ưm... a... đừng… ư…"
Động tác của anh vừa gấp vừa nặng̝, hai cái vú rấtnhanh đã bị gặm đến ướt sũng. Môi lưỡi người đàn ông lại thuận thế đi xuống, một đường gặm cắn tới bụng dưới trắng như tuyết của cô.
Ngón tay Lục Căng Nhan nắm chặt bụi cỏ dưới thân, chỉ vì Cố Thươռg Tự bỗng nhiên vén váy cô lên, vùi đầu hôn lên.
⬅ Trước Tiếp ➡