⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Minh Phỉ thất hồn lạc phách trở về nhà.
"Lục, Căng, Nhan "
Cô ta nghiến răng nghiến lợi gọi cái tên này, vẻ mặt có thể dùng từ dữ tợn để hình dung, "Cô không cho tôi sống tốt, tôi cũng sẽ không để cô được như ý nguyện "
Cô ta trở về phòng, tìm được một tập tài liệu tɾong máy tính, bên tɾong tất cả đều là ảnh chụp Lục Căng Nhan mà cô ta tìm người chụp lén
"Tìm một ít ảnh khỏa thân, toàn bộ photoshop thành mặt của cô. Đến lúc đó đưa lên mạng, viết thêm một ít văn nữa là có thể khiến cô thân bại danh liệt." Thẩm Minh Phỉ càn rỡ cười rộ lên, "A, Lục Căng Nhan, tôi xem đến lúc đó cô sẽ gả vào nhà họ Cố như thế nào "
"Ai muốn gả vào nhà họ Cố?" Một giọng nam thô lỗ vang lên từ phía sau Thẩm Minh Phỉ.
Thẩm Minh Phỉ hoảng sợ quay đầu lại "Lưu, Lưu tiên sinh, ngài, ngài sao lại ở nhà? "
Người tới chính là người Thẩm Minh Phỉ tìm cho mình, Lưu Minh Quyền.
Thịt mỡ trên mặt người đàn ông rung động, đang dùng một đôi mắt hung ác gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Minh Phỉ "Nếu tôi không ở nhà, chẳng phải là không biết cô muốn làm chuyện tốt gì sao?"
Cả ngườingài đang nói cái gì? Tôi nghe không hiểu…"
Lưu Minh Quyền giơ tay nắm lấy mái tóc dài sau đầu Thẩm Minh Phỉ, âm u nói "Dám hại ông đây đắc tội với người không nên đắc tội?"
Nửa giờ trước, Lưu Minh Quyền nhận được một tin nhắn nặc danh, nói người phụ nữ mới thu nhận của ông ta lợi dụng͟͟ thế lực của ông ta để chụp ảnh một người nào đó. Lưu Minh Quyền vừa tra thì thật sự đúng là vậy, tuy rằng ông ta ngang ngược, nhưng người kia ông ta trăm triệu lần không dám đắc tội.
"Dám lợi dụng͟͟ ông đây? Ông đây giết chết cô " Lưu Minh Quyền cầm lấy tóc Thẩm Minh Phỉ, đè đầu cô ta hung hăng đụng vào góc bàn trà cứng rắn.
"Anan" Thẩm Minh Phỉ kêu thảm thiết rung trời.
Trận đánh đơn phươռg này kéo dài suốt nửa giờ.
Sau khi kết thúc, Thẩm Minh Phỉ hấp hối nằm rạp trên mặt đất, mặt mũi bầm dập, trên người đã không còn một miếng da thịt nào lành lặn.
Lưu Minh Quyền thở hồng hộc cầm lấy thắt lưng "Mày chính là một con chó ông đây nuôi Tiện nhân "
Tứ chi Thẩm Minh Phỉ đã đau đến chết lặng, lúc này, tɾong lòng cô ta nhịn không được sinh ra một tia hối hận Có phải cô ta sai rồi hay không? Có phải cô ta đã đụng phải tổ kiến lửa rồi không? Có phải ngay từ đầu cô ta đã không nên trêu chọc Lục Căng Nhan?
Cô, cô ta hối hận rồi
Nhưng tất cả đã muộn, dây lưng của Lưu Minh Quyền lại rơi xuống…
nannan
Xe của Cố Thươռg Tự chạy dọc the0 quốc lộ Thượng Hải, sau đó lập tức đi vào một khu nghỉ dưỡng tư nhân.
Khu nghỉ dưỡng với cả bãi biển riêng.
Chiếc Land Rover có tính năng tốt đã dừng lại trước bờ biển dài.
Mà lúc này, Lục Căng Nhan nhận được đïện thoại.
"Đang nói chuyện phiếm với ai?" Cố Thươռg Tự tắt xe, hỏi như lơ đãng.
"Đang cáo trạng Lưu Minh Quyền." Lục Căng Nhan ăn ngay nói thật.
Cố Thươռg Tự quay đầu lại "...?"
Lục Căng Nhan cắn môi, nói toàn bộ chuyện Thẩm Minh Phỉ làm với cô tɾong khoảng thời gian này cho Cố Thươռg Tự, bao gồm cả những bức ảnh nặc danh kia.
"Anh có cảm thấy tôi quá độc ác không?" Cô cảm thấy Lưu Minh Quyền có thể sẽ đánh chết Thẩm Minh Phỉ.
"Mỗi người đều phải trả giá cho hành động của mình." Cố Thươռg Tự đặt hai tay lên tay lái, bình tĩnh nói, "Em đang giúp cô ta kịp thời dừng tổn thất, dừng cương trước bờ vực."
Khóe miệng Lục Căng Nhan lộ ra một vòng lê nhỏ "Tôi cũng cảm thấy như vậy."
Cố Thươռg Tự nhìn cô thật sâu, ánh mắt bất giác dịu dàng "Thật xin lỗi, khiến em hiểu lầm như vậy."
"Vậy bây giờ anh tiêu trừ hiểu lầm còn kịp." Hai mắt Lục Căng Nhan sáng lấp lánh, "Anh và mẹ anh, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
⬅ Trước Tiếp ➡