Chương 28
tay cô giữ chặt góc áo.
Dưới sự đùa giỡn của Tạ Khương Qua, cô cảm nhận thân thể mình sắp hóa thành nước.
Đừng vậy mà Tô Vũ thầm nhắc nhở bản thân Tạ Khương Qua là tên khốn kiếp, Tạ Khương Qua là tên khốn kiếp, khốn kiếp, khốn...
kiếp Khi đầu lưỡi anh lướt tới nụ hoa trên ngực cô, Tô Vũ ngẩng mặt lên và khép hàng mi.
Hễ nhắm mắt lại là không còn nhìn thấy thế giới này nữa, chỉ còn hệ thống trung khu thần kinh còn hoạt động.
Tất cả tế bào hân hoan trước những kích thích từ đầu lưỡi khéo léo của anh khiến cô dần thả lỏng.
Khi rằng anh cắn mở áo ngực cô, lưỡi ngậm lấy đầu ngực cô, mỗi dây thần kinh trong cô đều trở nên kích động.
Tô Vũ nghe rõ tiếng ngâm nga khe khẽ nơi cổ họng mình.
Tiếng ngâm nga ấy khiến dòng suy tư của cô trở nên hỗn độn, thần kinh như bị đầu lưỡi anh khuấy đảo.
Tiểu Tạ đã hư hỏng rồi, Tiểu Tạ học được cách ve vãn vừa đáng ghét vừa đáng yêu này từ bao giờ vậy?
Thật là...
Về sau, bàn tay cô đặt lên hông anh từ lúc nào không hay.
Theo trình tự trước kia, cô mở vạt áo sơ mi và chạm đến khóa quần anh.
Tâm lý hiếu thắng luôn khiến Tô Vũ muốn giành lấy quyền chủ động đối với Tạ Khương Qua.
Trong cơn mơ màng, Tô Vũ nhăn mày lại.
Thứ cố chạm vào không phải là vải ieans thô ráp như dự đoán mà là chất vải mềm mại đắt đỏ.
Song còn ai quan tâm đến điều này nữa, chắc hẳn bây giờ mặt Tiểu Tạ đã đỏ lựng.
Với tính cách của anh, chắc chắn lúc này anh đang âm thầm chịu đựng, cực lực che giấu ham muốn của mình, mặc dù thứ nằm sau lớp khóa kéo đã cứng như sắt.
Tô Vũ mỉm cười kéo khóa quần anh.
Nhiệt độ nóng rực trong lòng bàn tay vẫn như xưa khiến nụ cười cô tươi thêm, có điềụ..
đôi tay cô bỗng bị giật ra, thân thể cô cũng bị đẩy mạnh, ngã sõng soài dưới sàn.
Mở mắt ra, cô thấy Tạ Khương Qua đứng dưới ánh đèn trang nhã, nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt lạnh lùng như ánh đèn ấy.
Tư duy ùa về, cô giật mình nhận ra họ không còn là Tô Vũ và Tạ Khương Qua trong căn nhà gỗ kia nữa.
Mùi rượu nơi đầu lưỡi trở nên đắng chát, chắc hẳn tiếp theo điều cô nghe thấy sẽ là lời giễu cợt của Tiểu Tạ đây mà?
Quả nhiên, Tạ Khương Qua chậm rãi cúi người xuống, ánh nhìn rõ ý cảnh cáo "Tô Vũ, bắt đầu từ bây giờ cô phải nhỡ kỹ rằng, tôi là người nắm quyền chủ đạo tuyệt đối trong mối quan hệ của chúng ta.
Hiển nhiên cô đã vượt giới hạn rồi." Vậy ư?
Chết tiệt, Tô Vũ thật sự không chấp nhận nổi tình cảnh này, bởi vì trước kia cô mới là người nói những lời như vậy.
Nhưng không sao cả, sau này cô sẽ nhắc nhở mình hằng ngày.
Một năm thì một năm Cô đang định đứng dậy thì Tạ Khương Qua lạnh lùng quát "Cô đứng dậy làm gì, tôi chưa cho phép " Vâng, vâng Kim chủ không cho cô đứng thì đành thôi vậy Tô Vũ cố gắng nhoẻn cười thật ngoan hiền với anh, mặc dù bản thân thừa biết mình không biết cười kiểu này, thậm chí cô còn cảm nhận được từng cơ thịt cứng ngắc của mình.
Anh chầm chậm ngồi xuống, nhìn cô với ánh mắt đầy thương hại "Lần đầu tập cười kiểu này chắc không quen hả?
Không sao, cô cứ tự nhủ với bản thân rằng đây chỉ là một buổi biểu diễn thì dần dần sẽ quen thôi.