Chương 22
nó lập lòe như đốm sao sáng.
Đúng rồi, Tạ Khương Qua vừa nhắc tới Mai Hựu Khiêm.
Đã rất lâu rồi Tô Vũ chưa từng nghĩ về anh ta.
Mà không đúng, mấy hôm trước cô từng nghĩ tới, bởi vì giới truyền thông vừa tung tin anh ta hẹn hò với người đẹp nào đó, ám chỉ hai người sắp có chuyện vui.
Đọc xong tin ấy, Tô Vũ không có mấy cảm xúc, chỉ đọng lại trong lòng cảm giác phức tạp.
Như lời Tạ Khương Qua, giọt nước mắt đáng thương cùng cực của cô không khiến Mai Hựu Khiêm mủi lòng đầụ Lúc mẹ cố xảy ra chuyện, cô vẫn tưởng Mai Hựu Khiêm sẽ giúp mình.
Khi đó, suýt chút nữa Tô Vũ quyết định sống bên Mai Hựu Khiêm trọn đời.
Khi đám phóng viên chĩa micro dài micro ngắn về phía cô, điều đầu tiên Mai Hựu Khiêm làm là kéo Tô Vũ ra sau lưng mình.
Động tác ấy thuần thục đến mức khiến người ta tin rằng đó chính là bản năng của anh ta, tin rằng Mai Hựu Khiêm thật lòng thật dạ với Tô Vũ.
Nhưng thật ra chỉ thiếu một bước nữa thôi.
Có điều hình như vào những thời khắc quan trọng không mấy nhiều nhặn trong cuộc đời Tô Vũ đều thiếu một bước ấy.
Mai Hựu Khiêm là vậy, mà Tạ Khương Qua cũng thế Ở bên bờ sông có thảm cỏ xanh mướt, lòng sông trong veo phản chiếu bầu trời xanh thắm bồng bềnh mây trắng, Tạ Khương Qua nướng cá trên bờ sông trải đầy đá cuội bóng loáng.
Tô Vũ thích ăn cá do anh nướng, cô dùng áo của anh che đỉnh đầu, còn đôi chân ngâm trong dòng nước mát.
Gió hè thổi qua tại cô, thoải mái đến mức nổi hết da gà.
Máy bay bay qua đỉnh đầu, Tô Vũ nhìn theo đến khi nó hoàn toàn biến mất.
Cô từng nói với Tạ Khương Qua "Hay là chúng ta mua hai tấm vé rời khỏi chỗ này rồi cùng sống với nhau đi " Tạ Khương Qua không hề ngẩng đầu lên, chỉ cặm cụi nướng cá.
Câu trả lời của anh rất dứt khoát, tiểu thư Tô à, cô đừng quên tiền xe của cô lấy từ túi tôi, bây giờ cô chẳng đủ tiền mua vé máy bay đâụ Vả lại, tôi cũng không có khả năng mua cho cô chiếc khuyên tai kim cương và cũng không có Rolls Royce chở cô đi đây đi đó.
Ngày ấy, những lời Tô Vũ nói với Tạ Khương Qua là thật lòng.
Suy nghĩ của Tô Vũ chỉ đơn giản thế này Quào, Tạ Khương Qua giỏi quá đi mất, vậy mà lại bắt được cá sống ở dưới sông cơ đấy.
Quào, Tạ Khương Qua không những biết bắt cá mà còn biết nướng cá nữa chứ, màu cá vàng óng thế kia cơ mà.
Tô Vũ nghĩ có lẽ sống với người đàn ông như Tạ Khương Qua rất tốt, sẽ chẳng phải lo âu mấy chuyện vặt vãnh.
Khi đó, cô còn nghĩ mình đã trưởng thành.
Tô Vũ trưởng thành có nghĩa là cô có thể thừa kế tài sản bà nội để lại cho mình.
Số tài sản đó không hề ít, đủ để họ mua một vườn nho bạt ngàn ở châu ụ Nếu Tạ Khương Qua bằng lòng, cô sẽ để anh làm ông chủ, còn cô sẽ là bà chủ.
Sau đó, họ sinh cả một đám nhóc, không đeo khuyên tai kim cương cũng được, không đi xe Rolls Royce cũng chẳng sao.
Chắc hẳn Tô Vũ của lúc ấy không ngờ rằng, Khương Qua đã có hôn ước với một cô gái tên Thẩm Họa.
Ở Đông Nam Á, nam nữ có tình cảm với nhau đều đính hôn từ rất sớm.
Tạ Khương Qua, Tạ Khương Qua Chết tiệt Tô Vũ vỗ mạnh lên mặt mình, lỗi do bầu trời quá xanh, lỗi