Chương 2
gái khiến người quản lý cửa hàng thấp thỏm không yên.
Quản lý lập tức đi đến bên cạnh Tạ Khương Qua, đồng thời che khuất bóng dáng cô gái, cầm quyền thiết kế mới nhất của Cartier định giới thiệu nhằm di dời sự chú ý của anh.
Tiếc là Tạ Khương Qua không có ý định chọn hàng trong quyển thiết kế, anh ra hiệu cho quản lý đừng cản trở tầm mắt mình, nhìn thẳng vào cô gái có vẻ mặt lạnh nhạt kia.
Từ phía của Tô Mạt Lệ có thể thấy rõ cổ của người quản lý đã lấm tấm mồ hôi.
Khó trách cô ta căng thẳng như vậy, người trước mắt chính là Tạ Khương Qua kia mà.
Tạ Khương Qua, Tiểu Tạ Tiểu Tạ, Tiểu Tạ Các cô gái đều gọi anh bằng biệt danh này.
Hễ nơi nào có mặt Tiểu Tạ thì các cô gái ăn mặc lộng lẫy ở nơi ấy đều bị anh thu hút, chỉ chăm chăm đến gần bắt chuyện với anh.
Trong số họ có từ người mẫu, minh tinh, tiểu thư đài các đến cả những người nổi tiếng, ai ai cũng vinh quang rực rỡ và có phong cách ăn mặc đều vô cùng hợp mốt.
Ở trước mặt Tiểu Tạ, họ đều giả bộ là mấy cô thỏ nhỏ ngây thơ đáng yêu, lúc nào cũng nói với anh mấy câu đại loại như "Tiểu Tạ, sao anh không gọi điện cho em.
Từ lúc em cho anh số điện thoại riêng đến giờ, ngày nào em cũng đợi anh gọi đến đấy." "Tiểu Tạ, em có thể mời anh đến dự tiệc sinh nhật của em được không?" "Tiểu Tạ, em có vé vào cửa buổi công chiếu phim điện ảnh XX, em muốn mời anh đi cùng " "Tiểu Tạ,..." Họ đều coi việc được Tiểu Ta thích là vinh dự, bởi trong mắt mọi người, Tiểu Tạ chính là chàng trai mệnh danh nước hoa "Vĩnh Hằng".
Thông thường, mỗi khi Tiểu Tạ chế loại nhãn hiệu nào không tốt thì các cô gái đều khăng khăng chê bai loại nhãn hiệu đó là hàng thấp kém, tiếp theo họ sẽ cùng nhau hô hào tẩy chay sản phẩm đó trên khắp các trang mạng xã hội.
Còn nếu như anh khen ngợi nhãn hiệu nào đó, nhãn hiệu ấy nhất định sẽ dẫn đầu sản lượng tiêu thụ của quý tiếp theo.
Chính vì vậy, người quản lý kia căng thẳng là điều hiển nhiên.
Chờ người quản lý đứng qua một bên, Tạ Khương Qua lại nói với cô gái "Cô, qua đây " Tuy nhiên cô vẫn đứng im.
Tạ Khương Qua khẽ hất tay, mấy chiếc ly đế cao bằng thủy tinh đựng rượu đỏ bên tay trái anh lập tức rơi xuống sàn nhà trải thảm, gây ra tiếng động khiến người ta thót tim.
Người quản lý và những nhân viên giới thiệu sản phẩm còn lại không dám thở mạnh dù chỉ một tiếng.
Cô gái cau mày, thoáng liếc sang người quản lý rồi bước đến trước mặt anh.
Tạ Khương Qua thản nhiên nhìn cô, lạnh lùng thốt "Ai cho cô đứng gần tôi như vậy?" Thể là cô lại lùi về sau, cách anh khoảng mười bước.
Anh hài lòng với khoảng cách này.
Anh quay qua nói với người quản lý "Mọi người ra ngoài chờ, còn cô ở lại." Thoáng chốc, cả gian phòng chỉ còn lại Tô Mạt Lệ, Tạ Khương Qua và người quản lý đang đau đầu nhức óc kifa.
Điều khiển Tô Mạt Lệ không ngờ chính là cô cũng nằm trong số những người phải rời khỏi đây.
Tạ Khương Qua nói hết sức nhẹ nhàng "Mạt Lệ, em cũng ra ngoài đi." Vậy là Tô Mạt Lệ cứ thế bối rối bước đi.
Bên ngoài là một phòng nghỉ không lớn lắm, mấy cô nhân viên giới thiệu sản phẩm kia vẫn đứng thành hàng như ban nãy.
Cô gái tóc