Chương 19
đáng một xụ "Số tiền này không nhiều không ít, vừa đủ giúp mẹ cô thoát khỏi cái danh lừa đảo." Tạ Khương qua chỉ vào trong xe "Tô Vũ, mẹ cô khoác danh tội phạm kinh tế và tội lừa đảo đúng không..." Anh nhẹ nhàng nở nụ cười thích thú, như thể đứa trẻ đang đọc quyển truyện tranh hài.
"Tạ Khương Qua, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Tô Vũ khẽ hỏi.
"Cô đoán xem?" Mắt anh từ từ liếc về phía thùng xe tải "Đối với tôi, chỗ này chỉ là tiền tiêu vặt.
Dạo này tôi chán chết được, run rủi thế nào ông trời lại cho tôi gặp cô, thế là trò thú vị đã đến rồi.
Tô Vũ, nghe hết lời tôi nói đã, khoan hãy tức giận." "Tôi muốn dùng số tiền tiêu vặt này chơi với cô một trò chơi." Tô Vũ siết chặt nắm tay, tiến lên một bước, kiễng cao chân hết mức có thể ngang bằng với Tạ Khương Qua.
Cô nghiêng người về phía trước, túm lấy vạt áo anh và quát to "Tên khốn kiếp Tạ Khương Qua này, anh đến đây định làm gì?" Tạ Khương Qua vui thích, mặc cho cô nắm vạt áo mình "Tô Vũ, cô vẫn nóng nảy như trước, xem ra cô chưa nếm đủ những ngày nghèo khổ nhỉ?" Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi.
"Cưng à, hình như cưng đã quên mình không còn là công chúa hạt đậu nhà họ Tô nữa rồi." Anh thân mật vuốt ve thái dương Tô Vũ "Nghe nói đám gửi email đòi nợ cô mỗi ngày sắp mất hết kiên nhẫn, không chừng ngày mai họ sẽ đổ lên đầu mẹ cô thêm tội danh lừa đảo.
Mẹ ruột của cô đấy..." "Nói đi, khốn kiếp, anh muốn dùng đồng tiền tiêu vặt của mình chơi trò gì với tôi." Tô Vũ bực bội ngắt lời anh.
Tạ Khương Qua nhếch môi, nhìn xuống bàn tay cô đang túm chặt vạt áo mình.
Dưới ánh mắt soi mói ấy, cô đành thả tay ra, sau đó lùi lại hai bước, đưa mắt nhìn chỗ tiền chất như núi ấy lần nữa.
Anh nói đúng, những thứ này còn hấp dẫn hơn cả tờ séc thật thật ảo ảo kia, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy đúng là không gì có thể sánh bằng.
Tô Vũ ép mình thu hồi ánh mắt, bấy giờ mới phát hiện nhân viên vận chuyển tiền vẫn ngó mình chằm chằm.
Cô chợt nhận ra khi nãy giằng co với Tạ Khương Qua nên chiếc hoodie cô đã kéo tụt ra sau đang dán sát vào trước ngực.
Cô vốn không thích mặc áo ngực đi ngủ, mà Tiểu Tạ xuất hiện quá đột ngột nên chưa kịp mặc vào.
Bởi vậy lúc này điếm lồi lên nho nhỏ nào đó đang lộ rõ mồn một dưới lớp áo, cũng hút trọn ánh nhìn của gã đàn ông kia.
Tô Vũ chưa kịp chỉnh lại áo thì Tạ Khương Qua đã lạnh lùng lên tiếng "Mấy người quay ra chỗ khác." Anh không nói không rằng lỗi thẳng Tô Vũ lên cầu thang như kéo chiếc valy, lặng lẽ mở cửa phòng, tổng cô vào trong khiến cô ngã dập mông xuống động chăn đệm vẫn còn trải trên sàn.
Tạ Khương Qua nghiêm mặt nhìn từ trên cao xuống "Sao đây?
Những ngày nghèo khó đã tạo cho cô thói quen tùy tiện vậy hả?
Ví dụ như ra ngoài mà không cần mặc áo lót phải không?" Tô Vũ ngó lơ Tạ Khương Qua, dứt khoát ngồi bệt dưới sàn chỉnh lại áo.
Anh hạ thấp người, nắm lấy cằm cô "Ồ, đúng rồi, tôi quên mất trước kia cố là kẻ cực kỳ tự luyến.
Cô muốn đàn ông điên cuồng vì mình.
Nhưng dù ở đây cô cũng không thay đổi được tính nết của mình à?" Bàn tay anh nhích xuống, luồn vào cổ áo mở rộng của Tô Vũ, bóp