Chương 16
đến mức không thể thẳng lưng nổi chứ làm gì thừa sức để suy nghĩ đến phụ nữ.
Lỡ như tình cờ gặp phải người nào còn sức thì họ cũng chỉ biết nhìn hau háu đôi chân cô, huýt sáo hai tiếng rõ vang rồi thôi.
Leo hết ba tầng cầu thang, Tô Vũ ngắm tháp Tokyo đứng sừng sững trong bóng đêm theo thói quen, sau đó hít thật sâu, bước đi trên sàn gỗ ngoài hành lang.
Cô cực sự sàn gỗ này, chỉ lo không cẩn thận bước hụt là lập tức ngã chết thẳng cẳng.
Trước kia, Tô Vũ sợ chết bởi vì cô có gương mặt xinh đẹp, còn bao nhiêu quần áo đẹp chuyển đến từ khắp nơi trên thế giới cô còn chưa kịp mặc.
Cô nghĩ, nếu muốn chết thì cũng phải để cô mặc hết những cái quần cái áo khiến người ta thèm thuồng kia đã.
Thật là...
Tô Vũ nhếch môi, nở nụ cười nhạt, không biết có phải đang cười nhạo mình của trước đây hay không.
Tuy Tô Vũ của hiện tại vẫn sợ chết nhưng không phải là sợ cái chết, mà là sợ khi mình chết, phải đến mấy ngày thậm chí là một tháng sau mới được người ta phát hiện.
Những tin tức phụ nữ sống một mình chết nhiều ngày trong nhà mới được phát hiện ở Tokyo này nhiều nhan nhản, Tô Vũ rất sợ mình biến thành nhân vật chính trong tin tức đó.
Cô nghĩ nếu chết như thế thì xấu xí lắm, cho dù rơi vào tình cảnh hiện tại, Tô Vũ vẫn rất đỏm dáng.
Về điểm này, đúng là cô thừa kế từ bà Tô Dĩnh mẹ mình.
Cô bước vào phòng trọ, tắm rửa gội đầu, nấu mì tôm, trả lời email.
Điều khác biệt là tối nay, cô không cần trả lời email bằng những lời nói dối nữa.
Tô Vũ uống hai viên thuốc ngủ rồi ngủ thiếp đi.
Đêm nay, Tô Vũ mơ thấy Khương Qua, Tạ Khương Qua Trên tấm ván gỗ, mái tóc cô dài uốn xoăn, trên tai đeo đôi hoa tai bằng ngọc trai.
Cô hôn lên thân thể của cậu thiếu niên đang lùi sát người vào ván tường như chú mèo con, anh càng chống cự cô lại càng thích thú.
Cô trêu đùa với anh, rê đầu lưỡi nghịch vành tai anh.
Tiểu Tạ cố khép chặt miệng để cô không thể cạy mở bờ môi của mình, nhưng vô ích.
Tay cô ngao du từ xương cánh bướm mê người của Tiểu Tạ lần xuống.
Thực hiện theo từng bước một như đã xem trong phim.
Khi thật sự chạm vào nơi căng cứng của cậu thiếu niên, cũng như khi cảm nhận được nhiệt độ nóng rực kia, cô vẫn hơi hoảng hốt, đấy anh ra.
Nhìn gương mặt đỏ ửng của anh, cô lại hài lòng cười khúc khích, mà trong mắt cậu thiếu niên cũng phản chiếu gương mặt đỏ ửng của cô.
Cô xoay người lại, đưa lưng về phía Tạ Khương Qua, vuốt lại tóc mình.
Khi ấy cô vẫn để mái tóc xoăn dài vừa phải, xõa tung che đi hai gò má đã bị nhuộm hồng.
Tô Vũ tỉnh lại, vuốt gương mặt hơi nóng nóng của mình.
Chết tiệt Cô thầm nghĩ, có lẽ mình bị cảm rồi, cứ đến mùa xuân hằng năm là cô lại bị cảm.
Ánh nắng màu vàng bên ngoài cửa sổ, buổi hoàng hôn vào mùa xuân của Nhật Bản đều là vậy, khiến người ta vừa buồn ngủ vừa rệu rã tinh thần.
Cô bước xuống giường, chân vừa chạm đến sàn nhà thì bị một đứa bé đang ngồi nâng cằm ngay trước mặt làm giật nảy mình.
Phải biết rằng Nhật Bản là quốc gia có lượng phim kinh dị chiếm hơn phân nửa trong danh sách mười bộ phim kinh dị kinh điển của thế giới.
Tô Vũ thuận tay cầm lấy gối, ném về