"Thật tốt, tốt đến mức dưới gối phụ hoàng không có lấy một hoàng tử, trong đó có một phần là số trời hay cũng là do người tạo. Mẫu hậu đã có tuổi, hàng năm lại có tân nhân tiến cung, khó chắc rằng những người mới đó không sinh hạ một hoàng tử. Một khi sinh hoàng tử, mười phần thì có đến tám chín phần là có thể được lập thành Thái tử, tự nhiên mẫu hậu muốn đề phòng, mà nghĩa tử là phương pháp duy nhất."
Các đời vương triều, Hoàng hậu nuôi dạy hoàng tử cũng là lẽ thường, quần thần cũng không quá phản đối.
Ngô ma ma đỡ Tiêu Diên đi đến cửa sổ, nhíu mày, lại hỏi: "Nhưng sao lại chọn.."
Tiêu Diên nhìn bông tuyết ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm: "Ta cũng biết bên ngoài nói như thế nào, ai cũng nói với thân phận thấp hèn con thứ thiếp của Hải Lăng vương, không xứng làm nghĩa tử của Hoàng hậu, nhưng hiện tại ta thật sự cảm thấy chiêu này của mẫu hậu rất uyên thâm. Có hoàng tử, địa vị của mẫu hậu càng được củng cố, nếu ngày nào đó mang thai, hoàng tử này một là hoàn toàn không có gia thế hiển hách, hai là không có phụ thân nâng đỡ, phế hắn là việc dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, nếu một ngày nào đó đăng cơ, mẫu hậu cũng thuận lý thành chương thành Thái hậu, hoặc là.."
Hoặc là, buông rèm nhiếp chính..
"Hoàng hậu nương nương anh mình." Ngô ma ma thở dài nhẹ nhõm, chưa bao giờ nghĩ tới một hành động thu dưỡng hoàng tử lại có ẩn ý như vậy.
Quả thật là anh minh.
Biến chính cả con gái của mình thành một phần trong kế sách. Hiện nay trong cung người duy nhất có thể đối đầu với mẫu hậu là Viên Thục Viện, chẳng qua mẫu hậu chỉ vượt mặt bà ta thu nhận nghĩa tử, nếu bà ta thực sự sinh hoàng tử, đối với bọn họ chính là đại đại bất lợi. Cho nên vận mệnh của bọn họ, từ khi Tiêu Diễn bước vào cửa cung, đã dây dưa chặt chẽ với nhau.
Đang lúc im lặng suy tư, Thanh Ninh tới bẩm báo, nói công chúa Nghi Hưng đến bái kiến.
Tiêu Diên nhăn mày theo bản năng, có chút không vui.
"Công chúa, có mời nàng ta vào không?" Thanh Ninh hỏi.
"Nói với nàng ấy ta cảm thấy không khỏe."
"Vâng." Thanh Ninh ngạc nhiên đáp, phúc thân cáo lui.
"Thế này.." Ngô ma ma là lão nhân bên cạnh Tiêu Diên, cũng chỉ có bà mới dám hỏi nhiều thêm một câu vào lúc này.
"Ma ma, ta biết bà muốn tốt cho ta, có gì muốn nói, ta cũng chỉ nói với bà. Hôm nay Nghi Hưng đến, tuyệt đối không chỉ hỏi thăm đơn giản, mẫu phi nàng là Diệp mỹ nhân mấy ngày trước đắc tội với Viên Thục Viện, lại không dám nhiều lời với mẫu hậu, cho nên dứt khoát phái con gái đến chỗ ta cầu tình. Trước mắt, việc liên quan đến Viên Thục Viện, ta đương nhiên muốn phủi sạch sẽ."
"Công chúa cân nhắc chu toàn." Ngô ma ma khẽ gật đầu, bà nhìn công chúa từ nhỏ đến lớn, mắt thấy công chúa ngày càng trưởng thành, trong lòng vừa thấy được an ủi, vừa thấy xót xa. Công chúa năm nay mới chỉ mười sáu, nhưng tâm tư lại cẩn trọng như vậy. Thật chờ mong, ngày nào đó công chúa có thể ra cung lập phủ, tìm được một phò mã tốt, bình bình an an mà sống cả đời.