Quả thật nàng rất ít khi đến Lâm Hoa cung của phụ hoàng, thế nên Ôn tổng quản mới hỏi như vậy.
Khẽ xua tay, hỏi: "Nhiều người gấp gáp đi như vậy để làm gì?"
Ôn tổng quản cười làm thân: "Trưởng công chúa có chuyện không biết, bệnh ho của bệ hạ lại tái phát, tất phải phiền toái Thục Viện nương nương, nô tài mang những người này đến chính là để trợ giúp nương nương." Lúc ngẩng đầu, bắt gặp tiểu nam hài đứng phía sau Tiêu Diên, hiểu rõ nói, "Chắc vị này là công tử Lăng Vương gia?"
Là công tử, mà không phải thế tử, đã đủ nể mặt, lại không làm rối loạn thân phận, Ôn Lương này cũng thật biết cách làm người.
"Là hoàng đệ của bản cung."
"Vâng vâng vâng." Tiêu Diên dẫn Tiêu Diễn đi về phía cung Lâm Hoa, Ôn tổng quản khom lưng ngăn trước mặt nàng: "Trưởng công chúa, e rằng hiện tại bệ hạ không tiện tiếp kiến."
Tiêu Diên khẽ nhăn mày liễu, giọng điệu lạnh nhạt: "Nếu phụ hoàng có thể gặp Thục Viện nương nương thì tại sao không thể gặp con gái? Thay vì lo lắng cho bản cung, tốt hơn là Ôn tổng quản nên làm tốt việc của ngươi đi, bản cung còn nhớ, Thục Viện nương nương cũng không phải là người tính tình hòa nhã đâu."
"Đa tạ trưởng công chúa dạy bảo."
Ôn tổng quản vung phất trần lên, dẫn nhóm cung nữ rời đi.
Tới cửa chính điện, sai người thông báo, Tiêu Diễn dựa sát vào nàng, siết chặt bàn tay, hắn cảm thấy bất an.
Định trấn an hắn vài câu, nhưng lại có cung nữ từ trong điện ra, sau khi hành lễ, mời bọn họ tiến vào.
Mới chỉ đi vào vài bước, đã nghe vọng từ xa tiếng ho khan kịch liệt, lòng Tiêu Diên cũng theo những âm thanh đó trùng xuống, thời gian gần đây, thân thể phụ hoàng đều do Viên Thục viện chăm sóc, nói là trợ giúp thái y, nói bọn họ chỉ trị phần ngọn không trị phần gốc, chi bằng để ái phi nàng ta tới chăm sóc. Kể từ lúc đó, bệnh tình xác thực tiến triển không ít, người trong cung đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ tới bệnh này liên tục tái phát, về sau, phụ hoàng lại càng không thể rời khỏi Viên Thục viện.
Tuy thế nhưng thật ra Tiêu Diên cũng không quá lo lắng, chỉ là thủ đoạn của nữ nhân hậu cung mà thôi, nếu phụ hoàng thật sự băng hà, chẳng phải Viên Thục viện công toi sao, còn đâu vinh hoa phú quý nữa?
"Tới rồi à."
"Tham kiến phụ hoàng." Chậm rãi dẫn theo Tiêu Diễn hành lễ.
Tề đế nói khẽ, nghe không ra hỉ nộ, nâng ly trà uống nhuận giọng, vẫy tay về phía Tiêu Diễn: "Lại đây, để trẫm nhìn xem con trai mà Hoàng hậu chọn." Tiêu Diên gật đầu với hắn, hắn mới chậm chạp đứng dậy, có chút sợ hãi nhìn vị đế vương cách đó không đến mấy bước, nhanh chóng liếc mắt, rồi lập tức cúi đầu. Long bào màu đen, trên mũ miện có chuỗi ngọc lưu ly, thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt đó rất giống với Hoàng hậu, không hề có chút ấm áp nào.
Ngón tay vươn ra trắng bệch, vừa nhìn biết ngay là người ốm yếu, Tiêu Diễn cúi đầu im lặng.
"Ừ, không tệ, quả nhiên ánh mắt Hoàng hậu rất tốt."
Tiêu Diên mỉm cười đoan trang, thật ra, phụ hoàng nhìn cũng chẳng nhìn lấy một cái.