Tiếp ➡
Bên trong trướng hồng, cảnh xuân hài hòa ấm áp, bên ngoài tuyết rơi điên cuồng.
Hai thân hình liều chết triền miên, người đàn ông phả từng đợt hơi thở nóng rực bên trên, say đắm nhìn cô gái hắn yêu đang nhíu mày dưới thân. Trên làn da trắng nõn, hắn lưu lại chi chít những dấu ấn màu hồng giống như từng đóa mai hồng trên nền tuyết trắng. Hắn cúi đầu hôn lên, nặng nhẹ vừa phải trêu chọc khiến cho nàng khẽ thở gấp, đầu lưỡi linh hoạt chạy dọc theo đường cong xinh đẹp cơ thể nàng, dừng lại trước hoa viên thần bí, cười xấu xa một chút, mạnh mẽ tách hai chân nàng ra.
"A Diên, thân hình nàng thật sự rất đẹp."
"Tiêu Diễn, ngươi không biết đạo lý luân thường sao?"
Ngón tay thon dài từng chút thâm nhập thăm dò, làm cho cả người nàng run rẩy.
Cô gái trên giường hai tay bị trói lại, hai mắt bị bịt kín, cả người bị khống chế không thể cử động. Chỉ cảm thấy ngón tay to lớn cực nóng kia đang trêu chọc làm cho nàng tiết ra ái dịch, theo bản năng muốn khép hai chân lại nhưng hắn đã sớm nhìn ra hành động của nàng, lại tiến sâu vào một chút chuyển động tới lui.
Vén tấm vải che trên mắt nàng ra, trước mắt bất chợt sáng ngời, theo sau là gương mặt tuấn tú dịu dàng quen thuộc.
Đưa ngón tay lên với sợi chỉ bạc rất dài, nở nụ cười ái muội: "A Diên cũng muốn phải không, quan tâm đến luân thường làm gì, chi bằng để trẫm làm cho A Diên thật thoải mái." Nói xong, đặt ngón tay lên môi, chậm rãi liếm mút chỉ bạc, dáng vẻ vô cùng dâm mỹ làm cho Tiêu Diên cực kỳ phẫn nộ và xấu hổ. "Hương vị của A Diên quả thực không tệ, không biết.. nơi này phải chăng cũng có mỹ vị như vậy không?"
"Tiêu Diễn, ối.."
Mãnh liệt xuyên qua thân thể nàng, dấy lên từng đợt rong ruổi mạnh mẽ.
Nằm ở trên người Tiêu Diên, hắn ôm chặt lấy nàng, từng chút từng chút lặp lại, tiếng nước ái muội vang lên làm cho Tiêu Diên xấu hổ đến mức muốn cắn lưỡi tự sát. Đêm nay là ngày đại hôn của nàng và phò mã, không ngờ lại ở đây cùng với hoàng đệ làm ra việc bất chính đến mức này.
Tiêu Diễn tăng thêm lực, kéo lấy thắt lưng của nàng, liếm liếm vành tai mẫn cảm đến lạ thường của nàng: "A Diên, nếu nàng dám tự sát, trẫm lập tức sai người thiến phò mã, nàng thấy thế nào?" Thấy nàng cắn chặt môi, tiết tấu của Tiêu Diễn trở nên nhẹ nhàng, triền miên hơn, "Cũng vào một ngày trời đổ tuyết như thế này, trẫm đã gặp A Diên, A Diên.. A Diên của ta.."
Đúng vậy, cũng vào ngày tuyết rơi đầy trời như vậy.
Quả thật khi đó hắn thuần khiết tốt đẹp, rực rỡ kinh người.
Nếu có thể lựa chọn, nàng thà rằng chưa từng quen biết hắn!
Càn Nguyên năm thứ hai.
Tuyết đông năm nay rơi chầm chầm, chỉ dùng chiếc lược chải nhẹ qua đầu cũng làm cho người ta mở bừng mắt (*).
(*): ý nói là bị buốt đầu, đau.
Tiểu cung nữ đẩy cửa cung Trường Nhạc ra, một tiếng két vang lên, còn chưa cầm chắc lẵng hoa đã vội vàng chạy vào trong điện, suýt chút nữa đụng trúng Ngô ma ma. Ngô ma ma đang bưng chậu nước nóng hầm hập, hung hăng trừng mắt nhìn nàng ta thì nàng ta mới ngoan ngoãn cúi đầu cười hì hì làm lành.

Tiếp ➡