Chương 15
Thiên Kỳ uốn cong người, tay nắm chặt lấy ga giường, tê tái đến tột độ. Bộ anh không định tha cho cô à. “ Hà tổng Dừng lại đi... Em không muốn nữa đâu”, Thiên Kỳ với giọng yếu ớt van xin.
“ Vậy em nói xem tại sao cái chỗ ươn ướt này lại khít đến thế này? Hửm?”, anh thúc một cái thật mạnh.
Vì giật mình nên cô lỡ miệng chửi anh “ Anh thật kh.ốn nạn ”.
Đây là lần đầu tiên anh nghe cô chửi bậy, hơn nữa đối tượng lại là mình. Lúc đầu thì có hơi sốc nhưng chỉ 1s sau lại cảm thấy vô cùng thú vị. Đã thế này rồi thì anh càng không để cô được toại nguyện, nhất định phải khiến căn phòng này nồng nàn mùi của sự d â m đ ã n g.
Thiên Kỳ nhận thức được bản thân mình đã thốt ra lời không hay liền im lặng.
Anh bế cô quay người lại nằm theo đúng chiều của chiếc giường, kê gối dưới đầu để cô nằm thoải mái.
Thiên Kỳ nghĩ anh đã chịu dừng, vậy là cô có thể yên tâm mà đánh một giấc đến sáng được rồi.
Khi cô định mở lời xin lỗi vì chửi anh nhưng không ngờ anh lại cúi xuống áp sát mặt cô hỏi nhỏ “ Vừa rồi em chửi tôi cái gì cơ?”.
Tưởng rằng anh không nghe rõ, cô thay đổi câu trả lời “ E... Em không... không có dám chửi anh. Khi nãy em nói... em nói...”. Cô ngập ngừng vài giây tìm câu trả lời chính đáng “ À ừm ý của em là khen a thật khoẻ mạnh. Đúng là vậy đó anh”.
Sau đó là một nụ cười không hề giả trân, cô gượng gạo, nhìn hướng khác. Anh nghiêng đầu, đặt môi chạm vào hõm cổ, một lần nữa hỏi lại “ Không phải câu đó... Là câu gì kia?”
Khi này cô mới nhận thức được là từ đầu anh đã nghe thấy, thì ra là muốn trêu chọc cô đây mà.
Hơi thở của anh cứ phà vào cổ khiến cô lại có cảm giác kích động, mặc dù cơ thể đã mệt lử.
Thiên Kỳ nhắm mắt thừa nhận “ Là... Là... Kh... Khốn... Ưh ”.
Chưa kịp trả lời hết thì anh đã đẩy côn đ.â.m thẳng vào hang động ẩm ướt.
“ Hà tổng A... Anh đừng làm nữa... Em chết mất”.
Tiếng cầu xin và tiếng rên rỉ cứ xen kẽ với nhau không dừng, điều này chỉ càng làm anh trở nên phấn khích mà dùng lực mạnh hơn thôi.
Thật ra đối với anh mà nói, từ lần đầu gặp Thiên Kỳ đã cảm thấy trong lòng có gì đó rất đặc biệt.
Nếu nói là yêu thì vẫn còn rất mơ hồ, tạm bợ thì lại càng sai. Anh rung động với người con gái này, và muốn cô ấy sẽ mãi mãi ở bên cạnh. Thật ích kỷ
Không phải anh không gần gũi với vợ, chỉ là mỗi lần làm chuyện vợ chồng, anh không cảm thấy thoả mãn. Dường như có một điều gì đó cứ làm tấm chắn, ngăn cách sự tự nhiên giữa hai người.
Trước đây khi Thiên Kỳ chưa xuất hiện, anh là một người cuồng công việc. Mỗi tháng anh chỉ ngủ với Ninh Hinh một lần, có khi là cả hai tháng ấy chứ.
Bây giờ anh đã có Thiên Kỳ, cô gái anh được thể hiện hết mình mà không ngại bất cứ điều gì. Anh liệu có phải đã yêu cô rồi không?
============================================================
Vĩ Thành hành Thiên Kỳ suốt cả đêm, tấm ga giường cũng ướt đẫm vì chất d.ị.c.h tiết ra từ những lần lên đ.ỉ.n.h.
Thiên Kỳ cả cơ thể không còn một chút sức lực, nhắm mắt ngủ không biết trời trăng gì.