⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Vu Quy….
Song túc song phi? Như cá gặp nước? Như keo như sơn?
Đây đều là thành ngữ gì?
Cô kéo khóe miệng ra, ánh mắt nhìn về phía Phí Nam Thành.
Anh quả nhiên không thích những lời này, nhíu mày, thản nhiên nói “Bà nội, 10 giờ cháu còn có buổi họp.”
Phí lão phu nhân xua tay “Được rồi, bà biết cháu bận rộn, bà chỉ hỏi hai đứa dự định khi nào đính hôn?”
Tim Thẩm Vu Quy giống như treo lên, lại nhìn về Phí Nam Thành, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thoáng qua cô, vẻ mặt nhiều hơn mấy phần không kiên nhẫn, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời lão phu nhân “Chuyện này để nói sao?”
Lão phu nhân giống như không nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, vẫn cười nói “Được rồi, cháu lấy di động của cháu ra.”
Phí Nam Thành không hiểu cho lắm nhưng vẫn lấy di động ra.
Lão phu nhân nhận lấy di động, mở khóa, sau đó lập tức giống như tên trộm ngoắc tay với Thẩm Vu Quy, giống như một đứa nhỏ làm chuyện xấu “Nhóc con, các cháu hẳn là còn chưa có lưu phương thức liên lạc của nhau đúng không? Nhanh tới thêm Nam Thành vào wechat, thuận tiện cho hai đứa liên hệ ”
Ánh mắt Thẩm Vu Quy sáng lên.
Cô đang rầu rĩ, mỗi tháng ngoại trừ mùng 1 và 15, thời gian còn lại cô làm sao có thể cùng Phí Nam Thành gia tăng tình cảm, lão phu nhân lại đưa gối đến lúc cô buồn ngủ, thật đúng là thần trợ công.
Dù có cảm nhận được ánh mắt người đàn ông kia, nhưng cô vẫn kiên trì cầm di động lên, thêm wechat của anh.
Lão phu nhân lại càng thêm lưu loát, lúc cô bấm yêu cầu liền dứt khoát bấm đồng ý, sau đó mới trả điện thoại di động cho Phí Nam Thành, dữ dằn nói “Không cho phép cháu xóa, đã nghe thấy chưa?”
Phí Nam Thành “Vâng.”
Anh nhận lấy di động, cảnh cáo nhìn Thẩm Vu Quy, ý tứ rõ ràng Không có chuyện đừng làm phiền tôi.
Lấy được cam đoan từ chỗ Phí Nam Thành , lão phu nhân liền xua tay, vẻ mặt ghét bỏ “Được rồi, không phải cháu bận bịu sao? Cháu đi trước đi Bà còn có chuyện muốn nói với cô nhóc ”
Phí Nam Thành…
Thẩm Vu Quy nghe thấy thế liền khẩn trương.
Nói chuyện với cô?
Nếu như trước đó lão phu nhân và chị thật sự có gì, cô bại lộ thì làm sao bây giờ?
Con gái riêng của tiểu tam
Sau khi Phí Nam Thành đi ra khỏi phòng, lão phu nhân liền vẫy tay với cô, dáng vẻ bí mật,Thẩm Vu Quy đi lên một bước, đến trước mặt bà.
Lão phu nhân nhỏ giọng nói “Nhóc con, bà chỉ có thế giúp cháu tới đây, tính cách của tiểu tử thối này lạnh lùng, người bình thường đều không muốn nói chuyện với nó.”
Bà nắm chặt tay, cổ vũ cho cô “Cố lên Nhanh chóng để cho nó đồng ý đính hôn, cũng sớm sinh cho bà một chắt trai mập mạp ”
Thẩm Vu Quy…
Cho nên bà thần bí như vậy, chỉ là muốn nói những lời này.
Thẩm Vu Quy cười, cảm nhận được ý tốt của lão phu nhân, cô cảm thấy bà thật đáng yêụ
Thẩm Vu Quy khẽ gật đầu “Bà nội, cháu sẽ cố gắng ”
Lúc đầu cô cho rằng mình cần phải ở lại đây, thật không nghĩ đến lão phu nhân rất dứt khoát, hạ lệnh đuổi khách “Được rồi, bà biết những người trẻ tuổi như các cháu không thích bị trói buộc, cho nên không cần ở đây với bà.”
Sau khi Thẩm Vu Quy rời đi, lão phu nhân liền gọi quản gia đến, vẻ mặt bát quái hỏi thăm “Tiểu Lý, nhóc con này và tiểu tử thối kia chung đụng như thế nào? Ông nhanh nói cho tôi nghe một chút.”
Quản gia im lặng những vẫn đem chuyện phát sinh mấy ngày này nói sơ qua một lần.
Lão phu nhân nghe xong, giống như có điều suy nghĩ “Ý ông là, Thẩm gia dự định hợp tác nhưng cô nhóc này vẫn luôn không nói.”
Quản gia khẽ gật đầụ
……………….
Ra khỏi viện an dưỡng, ngồi trên xe trở về, Thẩm Vu Quy phát hiện trên Wechat có mấy tin tức mới, đều là bạn cùng phòng của chị gái Trương Thiên Thiên “Từ Tâm, nếu 10 giờ cậu không đến điểm danh sẽ bị hủy học phần, năm nay cậu cũng đừng nghĩ đến chuyện tốt nghiệp.”
Thẩm Vu Quy bỗng nhiên nhớ ra, bây giờ chị gái cô vẫn là sinh viên năm tư.
Đại học Hoa Hạ là đại học danh tiếng cả nước, tọa lạc là thành phố S. Năm đó vì muốn thi đỗ vào trường này, chị đã mất ăn mất ngủ, cho nên không thể cứ thế từ bỏ.
Cô nhìn đồng hồ, từ nơi này đến trường hẳn là còn kịp, cô vội vàng nói địa chỉ cho tài xế.
…………..
Trường học.
Lúc Thẩm Vu Quy vào lớp, vừa kịp giờ.
Sau khi điểm danh, cô tùy tiện tìm một chỗ, chỉ là vừa ngồi xuống bàn, toàn bộ bạn học đều kinh ngạc nhìn cô.
Thẩm Vu Quy nhíu mày, không biết xảy ra chuyện gì.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, trên màn hình di động có thông báo tin nhắn trên wechat, là Trương Thiên Thiên “Từ Tâm, sao cậu lại ngồi đó.”
Ngồi ở chỗ này, có vấn đề gì sao?
Thẩm Vu Quy nhắn lại “?”
“Nhìn bên trái cậụ”
Thẩm Vu Quy quay đầu liền thấy cách đó một ghế có một cô gái nhíu mày nhìn cô.
Cô ta không quá xinh đẹp nhưng thắng ở cách ăn mặc, đồ hiệu bồi đắp khí chất, khiến cho cô ta ngồi giữa đám sinh viên đại học, giống như hạc giữa bầy gà.
Là Thẩm Chỉ Lan…..con gái của Bạch Trúc và Thẩm Thiên Hạo, nhỏ hơn cô nửa tuổi, là con gái riêng của tiểu tam.
Thẩm Chỉ Lan và chị đều học ngành công nghệ thông tin, chị học ban 1, Thẩm Chỉ Lan học ban 2, nhưng có một số tiết học, hai lớp học chung.
Lúc Thẩm Vu Quy đang đánh giá, cô gái ngồi bên cạnh Thẩm Chỉ Lan bỗng nhiên hung ác nói “Nhìn cái gì, cô không xứng ngồi bên cạnh Chỉ Lan, cút ngay ”
Cô ta còn muốn nói gì đó, giảng viên đã đi vào trong lớp, Thẩm Chỉ Lan lập tức kéo tay áo cô ta “Được rồi, đừng nói nữa ”
⬅ Trước Tiếp ➡