"Trời ạ Cô ta thật đáng sợ "
Đúng lúc này "Cốc, cốc, cốc", tiếng gĩ bảng vang lên, cô giáo chủ nhiệm khoa đang cầm trong tay cây thước gõ lên bảng đen "Vào học rồi, các em còn túm tụm lại đấy làm gì?"
Mọi người lập tức giải tán.
Thẩm Vu Quy đã ngắt điện thoại, lại trở thành "người quái dị" nhút nhát, cô nhìn Thẩm Chỉ Lan nhắc nhở "Em gái, vào lớp rồi, sao em không ngồi xuống đi?"
Câu nói này lại làm mọi người đồng loạt nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan.
Thẩm Chỉ Lan cảm giác như quần áo trên người đã bị lột sạch, trần trụi đứng trước mắt mọi người. Ánh mắt khinh thường của bọn họ làm cho toàn thân cô ta đều rét run, muốn giải thích nhưng trong đầu lại trống rỗng.
Thì ra đây chính là cảm giác của Thẩm Từ Tâm khi bị mọi người xa lánh.
Cô ta vô thức đi tới chỗ ngồi của mình, đang định ngồi xuống. Giọng Trương Thiên Thiên không lớn cũng không nhỏ châm chọc "Không phải con gái riêng thì không có tư cách ngồi chung với con gái chính thức à?"
Cô ấy chỉ về vị trí trong góc phòng "Thẩm Chỉ Lan, đó mới là chỗ ngồi của cô."
Thẩm Chỉ Lan tức giận rơi nước mắt.
Tất cả những người đã từng giúp cô ta bỡn cợt người quái dị bây giờ không có một ai đứng ra giúp cô ta.
Thẩm Từ Tâm có bản tính lương thiện nên bên cạnh còn có Trương Thiên Thiên không bao giờ rời nỏ, vậy còn cô ta?
Thẩm Chỉ Lan dừng mắt nhìn Lưu Linh, Lưu Linh đã ngây người làm như người bị hại, lúc Thẩm Chỉ Lan đi ngang qua còn trợn mắt liếc nhìn cô ta, sau đó cầm cặp sách đi chỗ khác, lúc đi ngang qua cô ta còn cố ý đụng thật mạnh "Tại sao tôi lại quen biết loại tiện nhân như cô chứ."
Mua vé số
Thẩm Chỉ Lan cắn môi, im lặng cầm cặp sách đi tới bàn cuối nhất trong góc phòng.
Sau khi tất cả mọi người đều đã về chỗ ngồi thì Trần Tử Phàm đột ngột đi vào.
Giáo viên chủ nhiệm khoa bất đắc dĩ nói "Bạn học Trần Tử Phàm, tìm chỗ ngồi xuống."
Trần Tử Phàm tựa như người mất hồn, đi tới ngồi xuống chỗ ngồi của anh ta, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.
Anh ta nghĩ tới trong lúc anh họ tức giận đã nhắc nhở "Thông minh lên chút, đừng để bị người khác lợi dụng." Lúc nãy anh họ còn nói "Người óc bị nước vào là em mới đúng."
Đúng thật là đầu óc của anh ta bị hư rồi nên mới có thể nhìn con gái riêng là Thẩm Chỉ Lan ức hiếp mắt gấu trúc hơn ba năm.
Anh ta hồn bay phách lạc nhìn Thẩm Vu Quy.
Hình như cô cảm nhận được, quay lại nhìn qua, Trần Tử Phàm sợ hãi nghiêng đầu qua chỗ khác hệt như có tật giật mình, quay đầu ra chỗ khác.
Thẩm Vu Quy ??
Thanh niên này đang ngượng ngùng á?
Cô cười nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan đang hận không thể tìm chỗ nào chui xuống, vẫn đang khóc lóc nãy giờ, mắt sưng lên, lớp trang điểm cũng bị hư, lộ ra khuôn mặt ngũ quan xấu xí.
Trong lòng Thẩm Vu Quy lại không có chút cảm giác thoải mái nào.
Chỉ cần nghĩ đến việc chị cô đã phải sóng như vậy ba năm, lòng cô lại lạnh băng như kim cương.
Như vậy vẫn chưa đủ.
Hết giờ học.
Thẩm Vu Quy là người đầu tiên đứng lên, cô chậm rãi bước đến trước mặt Thẩm Chỉ Lan vẫn còn đang hoảng hốt, bắt chước dáng vẻ vừa rồi của cô ta, tủi thân nói "Em gái, cha đã mấy năm rồi chưa về nhà, không biết em có thể nói với mẹ em để bà ấy thả cha về nhà được không? Mẹ tôi đêm nào cũng khóc, khóc đến mắt sắp mù luôn rồi."
Thẩm Chỉ Lan ...
Rõ ràng là một lời nói châm chọc nhưng Thẩm Vu Quy hết lần này đến lần khác nói một cách hết sức nghiêm túc, nếu như Thẩm Chỉ Lan không phải vừa nói một câu hệt như vậy thì đã tưởng là thật rồi.
Cô ta cắn môi, không muốn mọi người nhìn mình châm biếm, khóc lóc chạy ra ngoài.
Thẩm Vu Quy và Trương Thiên Thiên cười đùa vui vẻ rời khỏi lớp để Trần Tử Phàm ngòi lại một mình nhìn bóng lưng của hai người rời đi.
Đúng lúc này điện thoại di động vang lên.
Anh ta nghe máy "Anh họ?"
Giọng nói không chút gợn sóng của Phí Nam Thành truyền đến "Buổi chiều anh sẽ đến trường đại học thị sát một hạng mục, em có ở đấy không?"
Trần Tử Phàm gật đầu, giọng nói mang theo chút yếu ớt "Em có."
Buổi chiều không có tiết, Thẩm Vu Quy và Trương Thiên Thiên cùng đi ăn cơm.
Lúc ở căng tin lấy cơm, thím bán cơm sơ ý làm nước bắn lên tay áo của cô.
Trương Thiên Thiên hoảng sợ "Từ Tâm cậu không sao chứ? Có nóng không? Các thím bán cơm đều được huấn luyện đó, tớ học ở đây ba năm vẫn chưa thấy có chuyện như vậy đó, hôm nay sao lại lỡ tay vậy chứ?"
Thẩm Vu Quy ...
Còn tại sao nữa, vì cô xui xẻo thôi.
Thím bán cơm tỏ vẻ xin lỗi, rõ ràng không phải là cố ý.
Nhìn tay áo dính dầu mỡ, Thẩm Vu Quy bình tĩnh nói với Trương Thiên Thiên "Cậu cứ lấy đại cho tớ vài món nhé, tớ về kí túc xá thay đồ."
Trương Thiên Thiên gật đầụ
Thẩm Vu Quy bước ra khỏi căng tin, bước chậm giữa sân trường.
Cô cầm điện thoại lên, mở phần mềm mua vé số ra, đang định kiểm tra thì nghe một giọng nói quen thuộc truyền đến từ trong vườn hoa "Từ đầu đến giờ em chưa từng nói chị ấy là con gái riêng, là do Lưu Linh hiểu lầm mới truyền ra bên ngoài, sau đó em biết là anh không thích con riêng nên lại không dám nói ra thân phận của mình, anh Tử Phàm, xin lỗi."
Thẩm Vu Quy quay đầu lại nhìn, thấy Thẩm Chỉ Lan kéo ống tay áo của Trần Tử Phàm, vô cùng đáng thương.
Sự hiểu lầm tốt đẹp
Cô ta khóc cực kì đáng thương "Em cũng đâu thể lựa chọn sinh ra như thế nào, anh đừng ghét bỏ em mà, huhu, cũng đừng đuổi em ra khỏi đội của anh, em chỉ muốn cùng anh tham gia trận đấu, mong muốn được giúp anh..."
Cuộc thi mà Trần Tử Phàm tham gia là cuộc thi có yêu cầu rất cao. Tham gia đội của họ nhất định có thể nâng cao giá trị của bản thân.