⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thiên Hạo ngồi ở ghế sau, cười hề hề nhìn cô "Không phải ngày hôm qua con nói hôm nay phải cho Phí lão phu nhân xem ngọc lục bảo kia sao? Cha cầm tới cho con, miễn cho con đỡ lãng phí thời gian về nhà lấy, bây giờ đưa con đến Viện an dưỡng đúng không."
Thẩm Vu Quy ...
Vốn tưởng chuyện ngày hôm qua đã qua, lại không nghĩ ông ta hoàn toàn không dễ lừa
Giờ phút này Thẩm Vu Quy chỉ có thể đi qua, ngoan ngoãn lên xe.
Thẩm Thiên Hạo thấy dáng vẻ cô không giống chột dạ, lúc này mới thu lại vẻ mặt đánh giá.
Một giờ sau, xe đến cửa Viện an dưỡng.
Thẩm Vu Quy cầm lấy hộp đựng ngọc lục bảo, nói "Con đi vào trước."
Cô xuống xe, thấy Thẩm Thiên Hạo không đi, ngồi ở trong xe, cười nói "Cha ở đây chờ con, miễn cho lát nữa không dễ gọi xe về nhà."
Loại Viện an dưỡng tư nhân này, không hẹn trước, người thường hoàn toàn là không vào được.
Thẩm Thiên Hạo phải tận mắt nhìn thấy cô đi vào, mới tin.
Lão hồ ly này
Thẩm Vu Quy thầm mắng một tiếng, đứng ở trước cửa Viện an dưỡng. Cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm phía sau, cô kiên trì gõ vang cánh cửa.
Rất nhanh cánh cửa đã được mở ra, bảo vệ đi ra.
Thẩm Vu Quy rất gấp, đang nghĩ tìm lý do gì mới có thể đi vào, lại nghe thấy bảo vệ vui vẻ nói "Thì ra là Thẩm tiểu thư Lão phu nhân đã dặn dò, chỉ cần cô đến, bất cứ lúc nào cũng có thể đi gặp bà ấy "
Thẩm Vu Quy nhẹ nhàng thở ra, trong lòng cũng dâng lên lo lắng. Không nghĩ tới lão phu nhân đối tốt với cô như vậy.
Cô quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Thiên Hạo trong xe, thấy ông ta cười thân thiết hơn vừa rồi.
Thẩm Vu Quy thu tầm mắt.
Vậy, Thẩm Thiên Hạo sẽ không nghi ngờ cô nữa
Đi vào trong Viện an dưỡng, Thẩm Vu Quy vốn định nói chuyện với lão phu nhân vài câu rồi rời đi, nhưng vào phòng, mới phát hiện Phí Nam Thành lại ngồi ở trên ghế sofa
Thẩm Vu Quy trực tiếp cứng đờ.
Ngày hôm qua hai người ầm ĩ tan rã trong không vui, hôm nay nhìn thấy cô, Phí Nam Thành còn không lột da cô sao?
Cô sắp muốn khóc, sao lại xui xẻo như vậy, vừa thoát đi hang hổ, lại vào lầm đầm rồng
Cô đi theo tôi
Hiện tại đi, còn kịp không?
Suy nghĩ vừa mới ra, chợt nghe thấy giọng kinh hỉ của lão phu nhân "Tiểu Thẩm, là con đến thăm bà à? Không phải các con đã hẹn trước đó chứ? Trước kia mỗi lần tiểu tử thối này đều là sau tám giờ mới đến."
Thẩm Vu Quy ...
Cho nên, vì sao hôm nay lại đến sớm?
Cô lập tức giải thích "Không phải."
Lão phu nhân không thất vọng, càng vui vẻ "Không phải? Vậy chính là trùng hợp? Cái này gọi là tâm ý tương thông Con và Thành Thành quả nhiên là một đôi trời đất tạo nên "
Khóe miệng Thẩm Vu Quy giật giật, lão phu nhân lại dùng loạn từ.
Chẳng qua, Thành Thành?
Cô nhìn về phía Phí Nam Thành luôn luôn không nói chuyện. Hôm nay anh không mặc tây trang, áo lông hưu nhàn màu xám, khiến anh thiếu chút nghiêm túc cứng nhắc, hơn vài phần tùy ý. Anh tọa ở trên ghế sofa, hai chân thon dài vắt lên, gương mặt vẫn lạnh lùng, đồng tử đen trầm tập trung nhìn nàng, lúc nghe thấy lão phu nhân kêu lên nhũ danh của anh, trong mắt thoáng xẹt qua một chút ảo não.
Anh nhíu mày "Nội "
Lão phu nhân khoa trương che miệng mình "Thành Thành con nhìn nội đi, lớn tuổi trí nhớ không tốt, lại kêu nhũ danh của con, chẳng qua may mắn Tiểu Thẩm không phải là người ngoài, không mất mặt "
Phí Nam Thành ...
"Không phải là người ngoài" Thẩm Vu Quy, hiện tại hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.
Có phải cô đã biết bí mật gì không muốn để người khác biết không? Đợi lát nữa sẽ không bị Phí Nam Thành giết người diệt khẩu đó chứ?
Trong lòng tự mình chế nhạo, chỉ thấy hai chân Phí Nam Thành dùng sức, thân hình cao lớn đứng dậy, vô hình trung áp lực tràn ngập.
"Cô đi theo tôi."
Nói xong bốn chữ này, anh đút tay vào túi quần, xoay người đi về phía saụ
Thẩm Vu Quy như gặp đại địch.
Anh muốn làm gì? Ngày hôm qua không đánh cô, giờ muốn bổ sung?
Lão phu nhân kinh hỉ đẩy đẩy cô "Chắc chắn là tiểu tử thối muốn một mình ở chung với con Nha đầu ngốc, nhanh đi "
Thẩm Vu Quy rất không muốn đi Nhưng hai chân lại ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh. Đi ra ngoài, mới phát hiện nơi này là vườn hoa sau nhà.
Bước chân người đàn ông rất lớn, đã vòng qua giàn hoa phía trước, rẽ ngoặt.
Thẩm Vu Quy rối rắm tại chỗ một chút.
Lão phu nhân ở đây, tóm lại anh sẽ không ra tay quá ác
Nghĩ đến đây, cô đi nhanh hai bước, gắt gao theo phía sau người đàn ông.
Vương hoa rất lớn, cách phòng bên kia cũng càng ngày càng xa, không biết đi bao lâu, người đàn ông phía trước cuối cùng cũng dừng bước.
Thẩm Vu Quy lập tức đứng ở vị trí cách anh một thước, cảnh giác nhìn anh.
Phí Nam Thành cau mày, trên khuôn mặt tinh xảo có không vui, ánh mắt đầu tiên là đảo qua tóc cô, lại chậm rãi đi xuống, như là muốn đánh giá cả người cô một lần, hoặc như là đang suy nghĩ rat ay từ chỗ nào?
Thẩm Vu Quy căng thẳng, dứt khoát nhắm hai mắt lại, cảm giác như lao tới pháp trường, nói "Phí tiên sinh, anh ra tay đi "
Phí Nam Thành ? ?
Anh không nói gì bĩu môi, anh giống người sẽ rat ay với phụ nữ sao?
⬅ Trước Tiếp ➡