Nghe thấy tiếng nói chuyện của người hầu,Thẩm Vu Quy vô thức đưa tay sờ lên má phải của chính mình.
Nói ra chỉ sợ đám người này không tin.
Tối hôm qua là lần đầu tiên cô gặp Phí Nam Thành, hơn nữa đối với vị lão phu nhân “hết lần này đến lần khác sủng ái cô”, cô càng chưa từng gặp mặt
Sở dĩ cô đồng ý tới nới này là bởi vì dựa vào Phí gia là cơ hội duy nhất của cô.
Chính cô cũng không hiểu, một lão phu nhân hết lòng yêu thương Phí Nam Thành, muốn ôm chắt trai, vì sao lại lựa chọn một ‘người quái dị’ như cô?
Nghĩ tới đây, sau lưng có tiếng chuông di động truyền đến.
Là điện thoại của cô.
Thẩm Vu Quy quay lại phòng ngủ, cầm di động lên nhìn thấy tin nhắn mẹ gửi đến “Vu Quy, con không bị lộ chứ?”
Tin nhắn này khiến Thẩm Vu Quy vô thức ngẩng đầu lên nhìn về phía gương.
Vết bớt trên mặt cô, trải qua một đêm, màu sắc cũng nhạt đi mấy phần…
Thể chất xui xẻo
Điện thoại di động lại rung lên, là tin nhắn thứ hai “Con phải thường xuyên nhớ kỹ, bây giờ con là chị gái con, Thẩm Từ Tâm, nếu như bị phát hiện, ba mẹ còn chúng ta liền xong đời.”
Cô và chị gái cô là chị em song sinh cùng trứng, chỉ tiếc là từ trong bụng mẹ chị đã mang theo vết bớt, nhìn rất xấụ
Mà lúc Phí lão phu nhân chọn trúng chị đến ở cùng Phí Nam Thành, chị lại rời nhà đi ra ngoài.
Không có cách nào khác, mẹ chỉ có thể khẩn cấp gọi Thẩm Vu Quy từ nhỏ đã ở nước ngoài về, giả trang thành Thẩm Từ Tâm, vượt qua lần nguy cơ này.
Thẩm Vu Quy dùng thuốc màu làm vết bớt đậm hơn, lúc này mới xuống dưới lầu, quản gia đã chuẩn bị xe xong, đưa cô về nhà.
…………..
Trên đường về nhà, vốn dĩ xe đang chạy vững vàng, bỗng nhiên dừng lại.
Trong lòng Thẩm Vu Quy lập tức sinh ra dự cảm xấu, quả nhiên, quản gia áy náy nói “Thẩm tiểu thư, chiếc xe này…Chết máy rồi ”
Thẩm Vu Quy nhếch môi, dáng vẻ nhìn quen không trách, giọng nói cô có chút nhỏ, mang theo mát lạnh “Không sao, nơi này cách nhà tôi không xa, tôi tự về được ”
Cô xuống xe, nhìn thấy con đường thông thoáng, có chút dở khóc dở cười Đây là thể chất xui xẻo
Từ nhỏ vận khí của cô đã rất không tốt, ngồi xe chết máy là chuyện bình thường, không nghĩ tới chiếc xe Rolls Royce của Phí gia cũng thế…
Không biết đi bao lâu, cuối cùng cũng về nhà.
Thẩm gia ở một khu biệt thự, biệt thự Thẩm gia có ba tầng, căn bản không thể so với trang viên của Phí gia.
Đứng ở cửa, Thẩm Vu Quy lau mồ hôi, nhẹ nhàng thở ra.đọc nhanh nhất tại thichdoc truyen.com
Cô đang muốn đi vào, một chiếc xe Passat từ ngoài lái tới, đứng bên cạnh cô.
Sau đó, cửa sổ xe hạ xuống, một giọng nói kinh ngạc của nam giới truyền tới “Từ Tâm, sao con lại tự mình về?”
Thẩm Vu Quy quay đầu liền nhìn thấy người đàn ông trung niên ngồi trên xe, cặp mắt ông ta có ba phần tương tự cô, kinh ngạc nhìn cô.
Bỗng nhiên, ông ta hiểu lầm chuyện gì, trầm giọng nói “Không phải con chọc giận Phí tiên sinh, bị đuổi về chứ?”
Khóe môi Thẩm Vu Quy nhếch lên, nở nụ cười gằn.
Đây chính là người cha bán con gái cầu vinh, Thẩm Thiên Hạo
Mà ngồi bên cạnh Thiên Hạo là một người phụ nữ trang điểm đậm, mắt bà ta nhiều đen ít trắng, vẻ mặt cay nghiệt, nói “Từ Tâm lớn lên thành dạng này, người vừa nát lại xấu, Phí tiên sinh người ta không coi trọng cũng là bình thường.”
Người phụ nữ này là thanh mai trúc mã của cha cô, tên là Bạch Trúc, là người ông ta nuôi bên ngoài nhiều năm, đồng thời Bạch Trúc còn sinh cho ông ta một nam một nữ, người con trai thậm chí còn lớn hơn chị em cô hai tuổi.
Thẩm Vu Quy biết, thời gian mẹ và chị sống ở trong nước không dễ chịu, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, những năm gần đây, họ càng không kiêng nể gì cả, vậy mà trắng trợn đi vào nhà.
Két một tiếng, cửa mở ra.
Có lẽ Vu Mạn Du nghe thấy tiếng nói bên ngoài nên đi ra, mẹ hơi gầy, sắc mặt vàng như nến, dưới mắt mang theo quầng thâm, rõ ràng là lo lắng cả đêm không ngủ.
Bà giữ lấy tay Thẩm Vu Quy, vẻ mặt quan tâm, vành mắt lập tức đỏ lên, “Con gái…Ủy khuất con rồi ”
Thẩm Vu Quy vừa định nói lời an ủi, giọng nói Bạch Trúc vang lên “Nếu cô ta đã không lấy lòng được Phí tiên sinh, chúng ta qua đó thảo luận chuyện ly hôn.”
Phí tiên sinh rất thích tôi
Ly hôn?
Vu Mạn Du run lên, run rẩy nói “Cái gì ly hôn?”
Thẩm Thiên Hạo và Bạch Trúc đã xuống xe, hai người cao ngạo nhìn bà.
Lúc này trong mắt Bạch Trúc là cười trên nỗi đau của người khác, bà ta nhìn Thẩm Thiên Hạo một chút, thấy ông ta còn không nói gì, con ngươi đảo một vòng, thở dài “Nhìn tình hình này, Phí tiên sinh hẳn là không đụng vào Từ Tâm? Đáng tiếc, trong nhà thật vất vả mới có cơ hội quen với Phí tiên sinh….”
Một câu thành công đâm vào chỗ đau của Thẩm Thiên Hạo.
Những năm này ông ta vẫn luôn muốn bợ đỡ Phí gia, đáng tiếc loại hào môn như Phí gia, căn bản là xem thường những xí nghiệp tầm trung.
Ông ta tức hổn hển, gầm lên “Trong nhà nuôi cô lớn như thế thì được gì Dáng vẻ xấu xí, mỗi ngày ra ngoài mất mặt còn chưa tính, cơ hội tốt như thế còn không có nắm được, mẹ con các người cộng thêm cả tiểu hỗn đản ở nước ngoài, cả ba đều là phế vật Cút cho tôi Tôi muốn ly hôn, để cho các người chuyển ra ngoài ”
Thẩm Vu Quy cúi đầu, mái tóc che khuất, khóe môi cô nở nụ cười lạnh.
Chuyển ra ngoài?
Thật đúng là hung ác
Vu Mạn Du được cô đỡ đều sắp ngất đi, bà không tin nhìn Thẩm Thiên Hạo “Sao ông có thể đối xử với tôi như thế, công ty là của cha tôi ”
Thẩm Thiên Hạo là phượng hoàng nam, năm đó ông ta ở rể Vu gia.đọc nhanh nhất tại thichdoc truyen.com
Đáng tiếc hai năm sau cưới, lão gia tử qua đời, Thẩm Thiên Hạo nhân cơ hội nắm quyền toàn bộ Vu thị.
Thẩm Thiên Hạo nghe thấy thế, sắc mặt đen lại, Bạch Trúc lập tức nói “Chị, chị hiểu lầm, Thiên Hạo làm như thế cũng là vì muốn tốt cho công ty, chị có biết những năm này, những người phụ nữ muốn bò lên giường Phí tiên sinh nhưng không thành công sẽ có kết cục gì không? Để các người ly hôn chính là vì bảo toàn công ty, chị cũng không muốn nhìn công ty Vu gia, công ty cha chị hủy hoại trong chốc lát chứ?”