⬅ Trước Tiếp ➡
Cô còn chưa nói xong, anh động…
Thẩm Vu Quy hoảng sợ che mặt mình lại, nhưng một phút sau, người đàn ông nghiêng người, đi qua cô, nhanh chóng rời đi.
Thẩm Vu Quy ???
Cô chậm rãi quay đầu lại, liền thấy Phí Nam Thành lên chiếc xe cách đó không xa, lái xe rời đi.
Thẩm Vu Quy ngây ngẩn cả người.
Anh cứ như thế mà buông tha cho cô?
……………
Bên trong xe Bentley.
Phí Nam Thành ngồi phía sau, vẻ mặt không biểu tình, không nói một câụ
Thật ra hôm nay lúc nhìn thấy Thẩm Vu Quy ở trong phòng học không sao, anh nhẹ nhàng thở ra, chỉ là cô cúi đầu, bộ dáng “tôi không biết anh” lại khiến anh không khỏi khó chịụ
Sau đó, Trần Tử Phàm từ trong phòng học đi ra, giải thích chuyện sau đó, còn cảm thán “Đám nữ lưu manh kia, từ nhỏ đến lớn bị người làm hư, không nghĩ tới họ còn biết hối cải để thay đổi, trở thành con người mới, thật sự là thần kỳ ”
Nhìn thấy dáng vẻ ngu xuẩn của anh ta, Phí Nam Thành lười nhác phải giải thích.
Sau đó anh nghĩ tới chính mình hiểu lầm cô, cho nên liền ở bên ngoài trường đợi cô, về phần sau khi đợi cô, anh dự định nói gì, anh cũng không có nghĩ ra.
Nhưng mà ngay lúc đó, cô đi ra, đi theo cô em gái kia nói một đống lời linh tinh
Cái gì mà “Phí tiên sinh rất thích tôi”. Còn có gì mà “liên tiếp hai đêm”, loại lời không biết xấu hổ này, cô cũng có thể nói ra.
Càng kinh khủng hơn là nói anh xấu hổ?
Anh cười gằn.
Bây giờ nhớ lại những lời này, huyệt thái dương của anh còn nhảy thình thịch.
Ngày hôm sau khi cô bò lên giường anh, anh tìm người tra xét cô.
Nghĩ đến nội dung trên đó, Phí Nam Thành lạnh mặt.
Đây chính là người quái dị “Nhu nhược vô năng, trầm mặc ít nói, không quả quyết, không hề có chủ kiến, tự ti không ngóc đầu lên được” sao?
Anh nhìn về phía trợ lý, giọng nói đã mang theo bất mãn “Điều tra cô ấy một lần nữa ”
Trợ lý sững sờ “Tổng giám đốc Phí, tôi đã đem mọi chuyện của Thẩm tiểu thư từ nhà trẻ cho tới đại học điều tra một lần.”
Bao gồm khi còn bé cô uống sữa gì, dùng tã lót gì cũng điều tra rõ ràng Anh còn muốn điều tra gì?
Sao lại là cô ấy
Nhìn thấy dáng vẻ mê man của trợ lý, Phí Nam Thành càng thêm phiền muộn “Ít nhất cũng điều tra xem cô ấy học võ từ khi nào ”
Một đấu bảy, còn có thể đem mấy nữ lưu manh đánh thảm hại như thế, nhất định là đã trải qua luyện tập chuyên nghiệp.
Trợ lý….
Đối diện với ánh mắt của Phí Nam Thành, trợ lý chỉ có thể nuốt những lời phản kháng vào bụng “Vâng thưa tổng giám đốc.”
Xe đi tới viện an dưỡng.
Từ sau khi bà nội sinh bệnh, mỗi tối Phí Nam Thành đều đến thăm bà.
Hôm nay anh đến sớm hơn, Phí lão phu nhân đang ăn cơm chiều, sau khi nhìn thấy Phí Nam Thành đến, lập tức để quản gia mang thêm đồ ăn, lấy cơm cho anh.
Sau khi ăn xong, hai người ngồi trên ghế sofa.
Phí lão phu nhân nhìn anh “Thành Thành à.”
Trên trán Phí Nam Thành thoáng qua ba vạch đen “Bà nội, cháu nói bao nhiêu lần rồi, cháu không muốn bà gọi cháu như thế.”
Lão phu nhân liền cười ha ha “Không nói cái này nữa, Thành Thành, chúng ta nói một chút về tiểu Thẩm đi ”
Phí Nam Thành….
Lần này anh tới cũng muốn nói chuyện với bà về vấn đề này.
Bà nội không phải là người không nói lý, nhiều năm như vậy, hai bà cháu sống nương tựa vào nhau, sớm đã thành thói quen chăm sóc cho nhau, cho nên anh không hiểu vì sao lần này, bà lại ép anh ở bên người quái dị.
Anh ngồi thẳng người, vừa muốn nói gì đó, liền nghe thấy bà nội nói “Haizz, hôm nay bà cho người ta điều tra về quá khứ của tiểu Thẩm, cháu không biết đâu, đứa nhỏ này cũng quá đáng thương, bà nói cho cháu biết, hai đứa ở bên nhau, cháu tuyệt đối không được bắt nạt con bé, biết không?”
Phí Nam Thành ???
Đáng thương?
Từ chuyện hôm nay có thể thấy được, cô rõ ràng là giả heo ăn thịt hổ, là người phụ nữ có tâm cơ rất nặng, cái từ này không có chút dính dáng gì đến cô
Phí Nam Thành trầm mặc một chút, quyết định nói thật “Bà nội, bà có nghĩ tới hay không, vì sao cô ấy lại đồng ý đính hôn với cháu? Trước đó cháu và cô ấy căn bản chưa từng gặp nhaụ”
Lão phu nhân lập tức khẩn trương “Đúng thế, cháu nói vì cái gì?”
Phí Nam Thành nói thẳng “Cô ấy coi trọng tiền của cháu ”
Lão phu nhân trầm tư một lát, bày ra dáng vẻ ‘thì ra là thế’.
Phí Nam Thành “Cho nên…” Cháu sẽ không đính hôn với cô ấy.
Đáng tiếc, lời này còn chưa có nói ra, lão phu nhân đã vỗ vai anh, sau đó vẻ mặt ngưng trọng nói “May mà cháu có tiền.”
Phí Nam Thành ???
“Cháu nghĩ mà xem, cả ngày cháu bày ra cái mặt lạnh lùng, tính khí lại thối như thế, 26 năm cuộc đời, cũng không có mối tình nào May mắn cháu có tiền, để có tư cách cho tiểu Thẩm thích cháu ”
Phí Nam Thành… Bà nội, có phải bà hiểu lầm gì rồi không? Anh không có mối tình nào?
“Nếu như tiểu Thẩm đã thích tiền, vậy thì cháu cho con bé, hôm nay bà nghe quản gia nói, Thẩm gia dự định làm hạng mục gì đó, bà liền chào hỏi qua công ty, cháu cũng đừng cản bà.”
Phí Nam Thành đột nhiên cảm thấy rất bất lực.
⬅ Trước Tiếp ➡