Cho nên, cô nghiêm túc suy tư một lúc, sau đó dùng giọng nói nhu nhược của chị, chậm rãi nói “Vậy cậu tiếp tục gọi đi, mình cảm thấy những người bên trong cần nó.”
Trương Thiên Thiên “…À.”
Mọi người ???
Tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám tin nhìn Thẩm Vu Quy.
Hiện trường an tĩnh một lúc liền nghe thấy tiếng quát của thầy chủ nhiệm “Có người ở đây bạo lực học đường? Rốt cuộc có còn pháp luật nữa hay không?”
Thầy chủ nhiệm một đường chạy tới, thở hồng hộc, ông ta đẩy mọi người vây xem, đi vào bên trong, vừa đi vừa nói “Mau nhìn xem bạn học Thẩm có bị thương không. Thầy nhất định phải để cho đám người này trả giá đắt, nếu không lại không biết trời cao…”
Ông ta còn chưa nói xong, sự tình trước mắt cũng khiến cho ông ta kinh ngạc, giật mình, sau đó mới nhỏ giọng hỏi “Chuyện này là thế nào?”
Ai đánh ai
Thầy chủ nhiệm vừa nói xong, trong phòng vệ sinh liền truyền đến động tĩnh.
Chỉ thấy bảy nữ lưu manh đang đỡ lấy nhau, thống khổ bước đi, từ trong phòng vệ sinh đi ra.
Mặt mũi từng người đều bầm dập, lại bị vẽ lên mặt, càng giống như mới mở xưởng nhuộm. Vừa mới đi ra, bảy đôi mắt bị đánh sưng húp mắt nhìn thấy thầy chủ nhiệm.
Lúc nhìn thấy thầy chủ nhiệm, vành mắt bảy người đỏ lên, thiếu chút nữa ‘lệ nóng doanh tròng’ rồi.
Được cứu rồi Bọn họ được cứu rồi Cho tới bây giờ bọn họ chưa từng thấy thầy chủ nhiệm thân thiết như thế.
Thầy chủ nhiệm trợn mắt há mồm, ông ta nhìn về phía Thẩm Vu Quy, hỏi vấn đề trong lòng mọi người “Đây là do em đánh?”
Thẩm Vu Quy vẫn cúi đầu như cũ, tóc che khuất nửa gương mặt cô, khóe môi cô hơi giương lên, ôn hòa nói “Dĩ nhiên…”
“A ” Mọi người hít vào một hơi, sau đó giống như nghe thấy cô thở dốc, nói “Không phải.”
Mọi người…
Thẩm Chỉ Lan vẫn luôn ở đó xem náo nhiệt cũng sợ ngây người, cô ta không thể tin chuyện trước mặt, tại sao lại có thể như thế?
Nhưng rất nhanh cô ta liền lấy lại tinh thần, lập tức nói “Chị, tuy quả thật đám người này dùng từ ngữ có chút không hay với chị, nhưng chị cũng không nên ra tay mạnh như thế Đây chính là tụ tập đánh nhau ”
Đánh nhau trong trường học, bản thân liền sai Tụ tập đánh nhau cũng có thể bị đuổi học.
Thẩm Chỉ Lan thừa cơ cắn cô “Chị lại không biết hối cải, sai càng thêm sai, thầy chủ nhiệm hỏi chị, chị còn nói láo Không phải chị đánh thì chẳng lẽ họ tự đánh sao? Thầy chủ nhiệm, chị em phạm sai lầm, nhưng chị ấy cũng không cố ý, mong thầy xử nhẹ ”
Lời nói cầu tình cho cô, nhưng trên thực tế là định tội cô.
Thẩm Vu Quy cười gằn.
Dùng từ có chút không hay? Nhớ đến những bức hình trên di động kia, cô liền hận không thể quay đầu vào phòng vệ sinh, đem mấy người kia giáo huấn lần nữa
Muốn đuổi học cô?
Giọng điệu Thẩm Vu Quy vẫn nhu nhược “Cô nói đúng.”
Sau đó cô nghiêm túc nói “Trước kia họ có hành động bắt nạt tôi, bởi vì áy náy cho nên hôm nay đến tìm tôi để xin lỗi, tôi tha thứ cho họ, để cho họ tự đánh chính mình…”
Mọi người….
Thẩm Vu Quy nói xong, lại lạnh lùng nhìn mấy nữ lưu manh một chút “Các cô nói xem, tôi nói có đúng không?”
Trong nháy mắt, bảy người sợ run cả người, sau đó đồng loạt gật đầụ
“Đúng, đúng, đúng ”
“Vâng, vâng, vâng ”
“Chúng tôi sai, chúng tôi không nên bắt nạt cô ở trong trường….”
“Các người đừng cản chúng tôi, chúng tôi nên bị phạt ”
“Thật ra các người nhìn thấy chúng tôi bị thương nặng, nhưng tuyệt đối không đau, thật…”
Mọi người…
Người nói không đau kia, nếu như hai chân cô ta không run lên, có lẽ còn có sức thuyết phục.
Cho dù mọi người không tin, nhưng lúc này bảy người lại khẳng định tự mình đánh mình, lại nhìn thân hình mảnh mai của Thẩm Vu Quy, thấy thế nào cũng không giống cô đánh được bảy người.
Cuối cùng chuyện này cũng chỉ có thể không giải quyết được gì.
Sau khi bảy nữ lưu manh run rẩy rời đi, mọi người nhao nhao về lớp.
Thẩm Vu Quy cũng đi theo Trương Thiên Thiên về phía phòng học, Trương Thiên Thiên nghi ngờ nói “Kỳ lạ, mình không thấy có ai gọi điện thoại, sao thầy chủ nhiệm lại tới đây?”
Thẩm Vu Quy cũng không nghĩ nhiều, dù sao thời đại này, người chính nghĩa còn rất nhiều, có nhiều bạn học vậy xem như thế, người có lòng nhiệt tình cũng không có gì lạ
Mau nhìn, soái ca
Sau khi đi học, Trương Thiên Thiên thường xuyên nhìn qua, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi, Thẩm Vu Quy dứt khoát để quyển sách trên tay xuống nhìn về phía Trương Thiên Thiên “Cậu có chuyện gì muốn hỏi, cứ hỏi đi ”
Trương Thiên Thiên thận trọng nhìn xung quanh, lúc này mới đến gần tai cô, nhỏ giọng hỏi “Mấy người kia do cậu đánh?”
Thẩm Vu Quy không nói gì, chỉ cười cười.
Trương Thiên Thiên lập tức lo lắng “Từ Tâm, cậu quên rồi sao, những người kia có ảnh của cậụTrước kia mình bảo cậu báo cảnh sát, tìm thầy cô, nhưng cậu cũng không dám đi, cũng là bởi vì trên tay họ có ảnh chụp của cậu, họ dùng nó uy hiếp cậu, sao hôm nay cậu lại nghĩ thông suốt rồi?”
Thẩm Vu Quy nghe thấy thế, hơi nheo mắt lại.
Cô đột nhiên rũ mắt xuống, nhàn nhạt nói “Bởi vì có một người nói cho mình biết, dưới một số tình huống, phải lấy bạo chế bạo.”
Cô đã kiểm tra di động của bảy nữ lưu manh này, thật ra ảnh chụp bên trong cũng không nhiềụ Cô đem nó xóa sạch đi, hơn nữa sau khi dạy dỗ mấy người đó, cô còn chụp ảnh chật vật của họ, phản uy hiếp. Nếu như trên mạng xuất hiện ảnh chụp của chị, như vậy những bức ảnh này cũng sẽ xuất hiện.
Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn sau khi bị đánh của họ, Thẩm Vu Quy không nhìn được sờ lên cằm của mình.
Thật ra, bạo lực học đường ở trong nước còn không có kinh khủng như thế.
Năm đó cô ở nước ngoài……….