Chương 988
Mà mấy ngày qua Đường Diệc Sâm cũng bộn bề nhiều việc.
Sản nghiệp của Long Đường còn nhiều hơn so với tưởng tượng của Cố Tĩnh Đình, phạm vi hoạt động rất rộng.
Nếu Đường Diệc Sâm thực sự muốn tiếp quản, hơn nữa còn phải khiến thuộc hạ tin tưởng và nghe the0 thì cũng cần cả một quá trình.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, Cố Tĩnh Đình không quay đầu lại, Đường Diệc Sâm cũng đi vào rất nhanh. Thấy cô đứng bên cửa sổ thì anh bước nhanh về phía trước.
"Em ċһán lắm hả?" Anh vươn tay ra ôm lấy e0 cô, biết mấy ngày nay cô ở Đường Trạch đến mức ċһán ngấy lên rồi.
"Một chút thôi." Cố Tĩnh Đình gật đầu, đúng là cô cảm thấy hơi ċһán thật "Em muốn quay lại Bắc Kinh."
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm vẫn chưa giải quyết xong mọi việc, dù không tiếp quản Long Đường thì anh vẫn còn rất nhiều việc ở Đường Môn cần phải xử lý, bây giờ cộng thêm cả Long Đường nên anh chỉ ước gì một ngày có bốn mươi tám tiếng để anh có thể thỏa sức bận rộn.
"Em biết anh bộn bề nhiều chuyện, nếu anh bận thì cứ giải quyết chuyện của mình trước đi, không cần để ý đến em." Cố Tĩnh Đình nhún vai, ý nói là mình cũng không để ý "Em ở một mình cũng không sao đâụ"
Đám Tiểu Lâm vẫn đang ở Mỹ nhưng họ đang ở lại căn biệt thự trước đây của Cố Tĩnh Đình. Nếu Cố Tĩnh Đình muốn về thì chắc chắn đám Tiểu Lâm sẽ đi the0, thế nên cô sẽ không xảy ra chuyện gì cả.
"Tĩnh Đình, anh không muốn em quay về." Đường Diệc Sâm biết Cố Tĩnh Đình ở đây sẽ cảm thấy rất ċһán nhưng anh thật sự không muốn cô quay về "Anh vẫn cần khá nhiều thời gian mới có thể giải quyết xong chuyện bên này, nếu bây giờ em về thì anh sẽ không nhìn thấy em nữa."
Sao Cố Tĩnh Đình lại không hiểu chuyện này được đây? Nhưng nếu cứ tiếp tục ở lại thì cô sẽ chẳng có chuyện gì để làm cả. Cô vẫn muốn lên kế hoạch thật tốt cho dự án khu du lịch của Cố Thị.
"Tĩnh Đình, nếu em thấy ċһán thì chi bằng làm giúp anh đi?" Thực ra Đường Diệc Sâm không muốn Cố Tĩnh Đình cảm thấy mệt mỏi nhưng nếu cô cảm thấy rảnh rỗi rất khó chịu thì để cô gia nhập Đường Môn vậy.
Cố Tĩnh Đình liếc mắt nhìn anh bằng vẻ bình tĩnh rồi lắc đầu "Tạm thời em không nghĩ đến chuyện này."
Nếu cô không muốn thì Đường Diệc Sâm cũng không ép buộc nữa, anh vươn tay ra xoa nhẹ lên bụng cô "Con yêu sao rồi hả? Có lăn qua lăn lại g͙iày vò em không? Nếu em cảm thấy không thoải mái ở đâu hoặc có vấn đề gì thì cứ đi tìm thím Trung nhé."
Mặc dù mấy ngày qua anh bộn bề nhiều việc nhưng ngày nào cũng quay về Đường Trạch, ở bên cạnh Cố Tĩnh Đình một lúc.
"Em không sao." Cố Tĩnh Đình nhìn Đường Diệc Sâm, không tin là anh không hề để ý "Diệc Sâm, hình như bác không muốn hiểu và tha thứ cho anh, anh tính sao?"
Thấy Cố Tĩnh Đình nhắc đến Đường Tử Nhu thì sắc mặt của Đường Diệc Sâm khẽ thay đổi, nhưng cũng chỉ tɾong chốc lát mà thôi.
Mấy ngày qua anh đều đến tìm Đường Tử Nhu khi có cơ hội, muốn giải thích rõ mọi chuyện với bà ta nhưng Đường Tử Nhu không chịu gặp anh, thậm chí còn không mở cửa cho anh vào, cứ nghe thấy giọng anh thì không để ý nữa.